Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta

Lượt đọc: 4491 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 115

❊ ❊ ❊

Đúng vậy, chết.

Trong nguyên tác, lần đi Đại Hoang bí cảnh này, có không ít ma tu trà trộn vào.

Ma Tôn cũng trà trộn vào.

Đại Hoang bí cảnh sẽ ngăn cản tu sĩ từ Kim Đan kỳ trở lên.

Theo lý mà nói, ma tu trên Kim Đan căn bản không thể nào vào được.

Nhưng không biết vì sao, một trong những nam chính là Ma Tôn lại lọt vào được.

Hắn chính là Luyện Hư kỳ đó!

Luyện Hư kỳ của ma tu, có thể sánh ngang với tu vi Hợp Thể kỳ của tu sĩ.

Hắn tiến vào Đại Hoang bí cảnh, cường đại đến mức có thể trực tiếp bật mode đâm chém loạn xạ.

Nhưng hắn không đâm chém loạn xạ.

Nhưng không đâm chém loạn xạ, không có nghĩa là không giếc người.

Quân Duật chính là một trong những pháo hôi bị giếc.

Theo miêu tả trong nguyên tác, Quân Duật dường như đã bắt gặp chuyện tình ái của nam nữ chính, Ma Tôn lo sợ đệ ấy lắm mồm, thế là tránh mặt nữ chính, giếc chết Quân Duật.

Quân Duật không phải nam chính.

Nói chết là chết.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Đệ ấy không thể bước ra khỏi Đại Hoang bí cảnh.

Đang suy nghĩ, Quân Duật đã đi đến trước mặt Lộ Tiểu Cẩn, mỉm cười lấy ra một cái túi trữ vật, đưa vào tay cô:

"Sư tỷ, lần này đi Mặc Hà, đệ mang về cho tỷ không ít đồ chơi nhỏ, tỷ xem có thích không."

"Vốn dĩ hôm qua đã phải đưa cho tỷ rồi, nhưng tiểu sư đệ nói, tỷ đi ngoại môn tu luyện rồi, bảo đệ đừng đi quấy rầy tỷ, nên mới chậm trễ đến bây giờ."

Nói xong, đệ ấy rất tự nhiên xoa xoa đầu cô.

Khác với vẻ từ ái gượng gạo khi Tư Không Công Lân xoa đầu.

Khi đệ ấy nhìn cô, nơi đáy mắt thật sự ánh lên sự thương xót và yêu chiều.

Và chính một người như vậy, lại chết một cách vô thanh vô tức trong Đại Hoang bí cảnh.

Khoan đã!

Lần trước khi cô triệu hồi linh hồn nguyên chủ, loáng thoáng nghe thấy lời dặn dò cuối cùng nguyên chủ dành cho cô:

"Lần này, xin nhất định phải, cứu lấy đệ ấy..."

Người mà nguyên chủ muốn cứu, chẳng lẽ chính là Quân Duật sao?

Cứu được Quân Duật, cô có thể về nhà rồi?

Lộ Tiểu Cẩn có chút động lòng.

Nhưng, cũng chỉ là động lòng mà thôi.

Cứu Quân Duật?

Chỉ dựa vào cô sao?

Cô thì cứu được ai?

Đó chính là Ma Tôn đấy!

Là Ma Tôn Luyện Hư kỳ đấy.

Thậm chí chẳng cần hắn thật sự ra tay, cô đã có thể chết ngay trước mặt hắn rồi.

Hơn nữa, cốt truyện trong Đại Hoang bí cảnh rất hoang đường.

Cô luôn cảm thấy, cái chết của Quân Duật không đơn giản chỉ là do bắt gặp chuyện tình ái giữa nam nữ chính.

Có lẽ còn nguyên nhân khác.

Nguyên nhân khiến đệ ấy không thể không chết.

Cho nên, không cứu được.

Hủy diệt đi.

Lộ Tiểu Cẩn mở túi trữ vật Quân Duật đưa, liếc nhìn vào trong.

Đồ đạc trong túi trữ vật rất nhiều.

Đồ ăn, đồ chơi, đồ dùng, cái gì cần có đều có.

Đệ ấy biết nguyên chủ không ra khỏi Vô Tâm Phong được.

Liền muốn đem tất cả những thứ mình nhìn thấy, mua hết về cho cô.

Thế giới mà đệ ấy từng thấy, cũng muốn để cô được thấy một lần.

"Ừm, thích, rất thích."

Quân Duật thấy sắc mặt cô nhợt nhạt, lập tức áp tay lên trán cô, quan tâm hỏi:

"Mặt sao lại trắng bệch thế này, ốm rồi sao?"

Lộ Tiểu Cẩn khựng lại, trong lòng trào dâng vô vàn cảm xúc khó tả.

Đó là cảm xúc của nguyên chủ.

Không nỡ, đau khổ, tuyệt vọng...

Nguyên chủ rất thích Quân Duật, cũng rất ỷ lại vào Quân Duật.

Nguyên nhân rất đơn giản, bất luận là trước đây nguyên chủ giả điên giả ngốc, hay là sau này giả làm con điên mê trai, chỉ có Quân Duật là không bài xích cô, coi cô như một đứa trẻ mà chiều chuộng.

Mỗi lần nguyên chủ điên cuồng nhào vào lòng đệ ấy, đệ ấy sẽ không đẩy ra, không ghét bỏ, không cảm thấy đầu óc cô có bệnh, chỉ nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, nhẹ nhàng hỏi:

"Là chịu ủy khuất gì sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDnetvn -

Nguyên chủ vốn dĩ không thấy ủy khuất.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy đệ ấy, đều sẽ thấy rất ủy khuất.

Quân Duật có thể cảm nhận được sự sợ hãi và bất an của nguyên chủ, cho nên chỉ cần ở Vô Tâm Phong, đệ ấy sẽ luôn ở bên cạnh cô.

Dạy cô biết chữ, dạy cô đọc sách, dạy cô lễ nghĩa liêm sỉ.

Cho dù đệ ấy không có ở đây, cũng sẽ nghĩ cách mang về rất nhiều đồ đạc, thậm chí là cả những vật trừ tà.

"Nếu đệ không có ở đây, những thứ này có thể ở bên cạnh sư tỷ."

"Sư tỷ, đệ sẽ luôn ở đây, tỷ đừng sợ."

Đệ ấy luôn hy vọng cô có thể an tâm hơn một chút, an tâm thêm một chút nữa.

Nói đệ ấy là sư đệ của nguyên chủ.

Chi bằng nói, đệ ấy mới là người huynh trưởng đã nuôi lớn nguyên chủ.

"Trên vạt áo sao lại có máu?" Quân Duật nhìn thấy vết máu trên góc váy Lộ Tiểu Cẩn, ý cười trên mặt biến mất, thêm vài phần ngưng trọng, "Bị thương rồi sao? Ai làm tỷ bị thương?"

Lộ Tiểu Cẩn cúi đầu, lúc này mới chú ý tới trên vạt váy có máu.

Đây không phải máu của cô.

Là máu của Tư Không Công Lân.

Nhưng cô không thể nói.

Tư Không Công Lân đã xóa ký ức của cô, nếu cô nói ra, chẳng khác nào đang khiêu khích Tư Không Công Lân:

Ê hế, Lão Đăng, nhìn xem, ký ức của ta vẫn còn nguyên nè.

"Ưm, chắc là lúc tu luyện không cẩn thận bị thương, đệ không nói ta cũng không để ý."

Giang Ý Nùng ở bên cạnh nghe thấy lời này, sắc mặt càng lạnh hơn.

"Thật sao?" Quân Duật có chút nghi ngờ, "Nhưng mặt tỷ sao lại trắng bệch thế này? Có chỗ nào không thoải mái sao?"

Thực ra Lộ Tiểu Cẩn đã uống Bổ Huyết Đan, trên mặt đã lờ mờ có chút huyết sắc.

Nhưng trong mắt Quân Duật, chút huyết sắc đó căn bản chẳng bõ bèn gì.

Mặt đệ ấy lộ vẻ quan tâm.

Trong cơn hoảng hốt, Lộ Tiểu Cẩn dường như nhìn thấy cảnh tượng lúc đệ ấy chết.

Đệ ấy nằm trong vũng máu, từ xa vươn tay về phía cô, há miệng, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng vì cách quá xa nên không nghe thấy âm thanh.

Một chữ, một ngụm máu.

Cô không nghe thấy, nhưng nhìn rõ khẩu hình:

"Sư tỷ, mau đi..."

Đệ ấy không cần cô biết ai đã giếc mình.

Không cần cô báo thù cho mình.

Càng không cần cô biết chân tướng.

Đệ ấy chỉ muốn cô mau chóng rời đi.

Rời khỏi nơi này, sống tiếp.

Lộ Tiểu Cẩn đau đớn đến nghẹt thở trong một cái chớp mắt.

Đó là ký ức gì?

Là cảnh tượng lúc Quân Duật chết sao?

Tại sao cô lại nhìn thấy?

Tại sao lại chân thực đến vậy?

Lộ Tiểu Cẩn ngước mắt, nhìn thẳng vào Quân Duật.

Quân Duật không thể chết!

Bất luận là vì tâm nguyện của nguyên chủ, hay là để cô có thể về nhà.

Quân Duật đều không thể chết!

Cô phải đi Đại Hoang bí cảnh, cô phải cứu đệ ấy!

Nghĩ đến đây, ánh mắt Lộ Tiểu Cẩn kiên định hơn đôi chút, lao thẳng vào lòng Quân Duật, cười đến điên dại:

"Ta không sao, chắc là dạo này tu luyện mệt quá thôi."

"Tiểu Duật, mấy ngày không gặp đệ, ta nhớ đệ quá..."

Quân Duật mỉm cười nhạt, vỗ vỗ lưng cô:

"Ừm, đệ cũng nhớ tỷ."

Không biết có phải do tiếp nhận cảm xúc của nguyên chủ hay không, vào khoảnh khắc Quân Duật vỗ nhẹ lưng cô, trái tim luôn rối bời của Lộ Tiểu Cẩn, lại mạc danh kỳ diệu an tĩnh lại.

Ánh mắt Giang Ý Nùng càng lạnh hơn.

Cô nàng bước lên hai bước, khoác lấy cánh tay Quân Duật, đẩy Lộ Tiểu Cẩn ra, vẻ lạnh lùng trên mặt không thấy tăm hơi, chỉ còn lại nụ cười kiều diễm:

"Sư huynh thiên vị! Lúc ở Mặc Hà, huynh ngay cả kẹo hồ lô cũng không mua cho muội, vậy mà lại mua cho sư tỷ nhiều đồ như thế, muội không chịu đâu!"

Quân Duật lộ vẻ bất đắc dĩ, bất động thanh sắc rút cánh tay về, gõ nhẹ lên trán Giang Ý Nùng:

"Muội đó, huynh đâu phải không mua kẹo hồ lô cho muội, muội có nhớ hôm đó muội ăn bao nhiêu xiên không? Ăn nữa là hỏng hết răng đấy!"

Giang Ý Nùng đỏ mặt xấu hổ: "Làm gì có chứ!"

Lộ Tiểu Cẩn bị đẩy ra: "?"

Ối giời.

Nữ chính đây là đang, tranh sủng với cô sao?

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.