Elvis Phương, tên thật là Phạm Ngọc Phương, sinh ngày 1 tháng 2 năm 1945 tại Thủ Dầu Một, Bình Dương (nay thuộc Thành phố Hồ Chí Minh). Ông xuất thân trong một gia đình trí thức Tây học khá giả, với cha mẹ là người gốc Hà Tĩnh. Nghệ danh "Elvis Phương" được bạn bè gợi ý do ông có ngoại hình giống ca sĩ Elvis Presley và niềm yêu thích đặc biệt với nhạc rock, nhạc Pháp.
Sự nghiệp ca hát của Elvis Phương bắt đầu vào năm 1962 khi ông lần đầu biểu diễn trước công chúng với ca khúc "Nửa đêm ngoài phố" của nhạc sĩ Trúc Phương. Ông từng là thành viên của nhiều ban nhạc nổi tiếng như Rockin' Stars, Les Vampires và đặc biệt là ban nhạc Phượng Hoàng cùng với Nguyễn Trung Cang và Lê Hựu Hà, góp phần khuấy động phong trào nhạc trẻ Sài Gòn. Những ca khúc gắn liền với tên tuổi ông gồm "Vết Thù Trên Lưng Ngựa Hoang", "Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà", "Đàn bà", "Tôi muốn", "Yêu người yêu đời" và "Bài thánh ca buồn". Ông cũng từng nhận giải Kim Khánh hai năm liên tiếp cho danh hiệu ca sĩ hát nhạc trẻ được yêu thích nhất.
Elvis Phương được biết đến với phong cách trình diễn máu lửa và khả năng thể hiện đa dạng các thể loại âm nhạc, từ pop, rock, nhạc trữ tình đến nhạc vàng và tình khúc 1954-1975. Ông là một trong những giọng ca nam hàng đầu của Việt Nam trong nhiều thập kỷ, với chất giọng nội lực và đặc trưng là tiếng huýt sáo độc đáo trong một số ca khúc. Sau năm 1975, ông định cư ở nước ngoài và tiếp tục sự nghiệp ca hát, sau đó thường xuyên trở về Việt Nam biểu diễn.
Thông tin được AI tạo ra, không đảm bảo chính xác hoàn toàn, mang tính chất tham khảo.

