<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.09.2026 03:52:51 bởi Nguyễn Quốc Văn>
ĐÀN BÀ BỐN MƯƠI
Sau nửa đời người đắm say, chua chát
Người đàn bà bỗng thấy đời tẻ nhạt
Bỗng thấy mình lại khao khát vu vơ
*
Có người nhìn đời như một bài thơ
Có người ngắm đời như hoàng hôn tắt
Có người soi mình vào trong nước mắt
Có người yêu mình trong cả cơn mơ
*
Có người nói đàn ông như hổ đói
Lũ hám danh, hám lợi, hám đàn bà
Có người bảo đàn ông như thánh giả
Cả đám người chẳng đáng giá ba xu
*
Dù nói thế
Nhưng bốn mươi không thể
Cưỡng lại lòng mình
Trong những phút rung rinh
*
Bốn mươi xinh
Bốn mươi như sóng bể
Bốn mươi say
Ngây ngất khát ái tình
*
Bốn mươi ngắm
Đàn ông nào cũng đẹp
Người như sao, như hổ báo, như người
*
Bốn mươi ngẫm
Đàn bà không thể vắng
Một người đàn ông là đàn ông...
Sau nửa đời người đắm say, chua chát
Người đàn bà bỗng thấy đời tẻ nhạt
Bỗng thấy mình lại khao khát vu vơ
*
Có người nhìn đời như một bài thơ
Có người ngắm đời như hoàng hôn tắt
Có người soi mình vào trong nước mắt
Có người yêu mình trong cả cơn mơ
*
Có người nói đàn ông như hổ đói
Lũ hám danh, hám lợi, hám đàn bà
Có người bảo đàn ông như thánh giả
Cả đám người chẳng đáng giá ba xu
*
Dù nói thế
Nhưng bốn mươi không thể
Cưỡng lại lòng mình
Trong những phút rung rinh
*
Bốn mươi xinh
Bốn mươi như sóng bể
Bốn mươi say
Ngây ngất khát ái tình
*
Bốn mươi ngắm
Đàn ông nào cũng đẹp
Người như sao, như hổ báo, như người
*
Bốn mươi ngẫm
Đàn bà không thể vắng
Một người đàn ông là đàn ông...