
Thơ Trương Hiếu_Vivi
44 trả lời, 5.327 lượt xem —
Trang 2 / 2
TẤM THẺ BÀI
Tấm thẻ bài thân bé nhỏ
Khắc dòng máu đỏ yêu thương
Đi theo trên khắp chiến trường
Biên cương trấn thủ, quê hương an lành
Áo trận rừng xanh trân quí
Thẻ bài tri kỷ đời trai
Tháng năm ôm ấp hình hài
Đạn bom sinh tử, miệt mài cùng nhau
Nợ Nước tạc màu tang phủ
Thẻ bài thầm nhủ quê hương
Hiên ngang hống hách sa trường
Giày sô vẹt gót, thê lương sá gì
Thời thế suy vi mạt vận
Giang Sơn lận đận sầu pha
Tấm thẻ bài, rũ xót xa
Lìa thân áo trận, nước nhà nát tan
Ô nhục thân tàn đày đọa
Chí tang bồng họa tù binh
Thẻ bài để lại bóng hình
Dù cho lạc Quốc, vong linh vẫn tồn !
Trương Hiếu
Norway 14.8/2026

ANH VỀ TỪ HỎA TUYẾN
Xe tang đưa anh về quê mẹ
Súng dàn chào đầu gắn hoa tang
Nhạc tiễn đưa áo trắng hai hàng
Quốc Kỳ phủ áo quan linh cửu
Anh trở về từ vùng tuyến lửa
Chiếc khăn sô thiếu phụ lệ tràn
Đứa con thơ ngơ ngác quây quanh
Mẹ già ôm quan tài nức nở
Ngày anh về huy chương rực rỡ
Nợ Nước theo anh, tiếng chuông than
Và theo anh cát bụi ngỡ ngàng
Lời vĩnh biệt âm thầm đồng bạn
Đường anh về xích tăng vết đạn
Tiếng súng vang săn đuổi quân thù
Ánh hỏa châu xé đám mây mù
Tiễn trai hùng giã từ hoả tuyến
Băng ca đưa anh rời vòng chiến
Trái tim bất khuất lạnh nghĩa trang
Nửa đoạn đường chiến đấu hiên ngang
Gương hào kiệt Lạc Hồng nòi Việt
Tổ Quốc trắng đầu anh vĩnh biệt
Lá Quân Kỳ máu thắm hoa tang
Đường nghĩa trang giấy bạc hai hàng
Anh nằm xuống trọn tình Non Nước !
Trương Hiếu
Norway 29.4/2000
RŨ BÓNG THỜI GIAN
Lìa quê con tạo mồ bia rũ
Đếm bước thời gian bước mãi thôi
Nhặt bóng mạt thời sầu chốn cũ
Ngoảnh đầu nhìn lại bóng mây trôi
Tình đời dâu bể trời quê mẹ
Biết nói gì đây biết nghĩ gì
Như làn gió lạnh bay nhè nhẹ
Đuổi từng hạt nhớ ghi buồn ghi
Buồn nhớ! Nhìn bóng trời xứ lạ
Cô đơn nốc cạn áng mây sầu
Cố hương bây giờ sao xa quá
Hiện cuối chân trời, lặn thật sâu
Sẽ có ngày quay về trở lại
Tìm mồ lính trận kết vòng hoa
Thăm tình sương gió bờ biên ải
Đáp nợ Nước Non xương máu nhòa
Tuyết trắng quanh đây buồn lặng lẽ
Như ngày từ giã biệt quê hương
Tim đau khắc khoải buồn khe khẽ
Rũ bóng thời gian rũ đoạn trường !
Trương Hiếu
Norway 25.01/2026

ĐỐT SÁCH NGU DÂN
Đốt sách ngu dân nô trị
Độc tài, độc mị, độc nô
Trị dân theo luật Tàu Ô
Máu oan nhuộm đỏ "tộc hồ" vô nhân
Đốt sách lừa dân độc mị
Ngu dân ích kỷ máu đào
Còn đảng nô, còn “cờ sao”
Giang Sơn đổ nát, lệ trào muôn dân
Đốt sách vinh thân mị trị
Ngu dân ắt bị ngoại xâm
Trí sĩ Việt, há lẽ câm?
Ngồi nhìn Dân Tộc chôn hầm nô gian
Đốt sách mạ vàng nô bộc
Ngu dân nhiễm độc tả tơi
Việt Nam ơi ! Hòa bình ơi !
Tộc Hồng ly tán, tả tơi Sơn Hà
Đốt sách độc tà độc trị
Độc gian, ảo mị, hảo nô
Rước giặc Tàu, hiến cơ đồ
Ngu dân đốt sách, liệm mồ ác nhân
Đốt sách ngu dân nô trị
Non sông ắt bị Tàu cai
Tộc Việt ơi! Vai sát vai
Đập tan Chế Độ tay sai giặc Tàu !
Trương Hiếu
Norway 19.7/2026
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.08.2026 08:54:07 bởi vivi07>
THƯƠNG BINH THÁNG TƯ ĐEN
Anh thương binh giã từ bệnh viện
Sau một ngày đổi chủ quê hương
Cưa một chân máu đẫm thê lương
Lê nạng gỗ trở về quê mẹ
Trời hôm nay lệ buồn lặng lẽ
Đưa anh về với mái nhà yêu
Từ chiến trường biên ải quạnh hiu
Hứng đạn bom, thân tàn máu đổ
Quê hương anh triền miên khốn khổ
Mây tang cài đỉnh núi Vọng Phu
Mẹ trông con mắt lệ hoen mù
Đầu bạc trắng bên cầu Ái Tử
Ngày anh về cha buồn tư lự
Ruộng vườn xưa thay chủ bơ vơ
Đàn trâu già lạc mất đồng quê
Ôi ! Chiến công, huy chương, hào kiệt
Mất một chân, nào anh hối tiếc
Tiếc một ngày đổi chủ quê hương
Tiếc máu xương bè bạn chiến trường
Giặc "Cở đỏ" buôn dân bán đất
Anh trở về nửa đời tàn tật
Ngửa tay trắng hứng lệ điêu linh
Lửa bạo quyền thiêu đốt cực hình
Rũ "Hòa Bình" liệm sầu non nước !
Trương Hiếu
Norway 09.9/2025
(Ngẫm lại 30.4.75)
NẠNG GỖ THÁNG TƯ ĐEN
Cờ đỏ đuổi anh rời bệnh viện
Cưa một chân máu đẫm còn tươi
Lê bước đi đau nhức lả người
Đôi nạng gỗ dìu anh qua phố
Đất Sài Gòn hôm nay nghiêng đổ
Bước thương binh quờ quạng bên đường
Tiếng rên rỉ đau nhức thảm thương
Kẻ cụt chân, người còn một mắt
Tháng tư đen, lòng người lạnh ngắt
Cảnh xót xa Tổ Quốc đổi đời
Anh lê lết kiếm hạt cơm rơi
Xin lòng thương, tình người qua lại
Anh sống làm chứng nhân thời đại
Đời phế binh quằn quại đêm sâu
Như bóng ma hấp hối gục đầu
Lắm bạn bè nằm im vĩnh biệt
Giữa Sài Gòn buổi đời quân phiệt
Kẻ «Thờ Hồ» lòng dạ độc cay
Máu lệ anh đong cả đêm ngày
Ôi ! vòng hoa, huy chương, tuyến lửa
Anh về nhà, cha không còn nữa
Mẹ đã già, đói khổ lâm ly
Đàn trâu, ruộng đất chẳng còn chi
Thân tàn phế, hại Mẹ già bi lụy
Tháng tư đen, tình người ảo mị
Xe lăn - Nạng gỗ - Vòng hoa tang
Anh cuối đầu giấu lệ hai hàng
Tổ Quốc ơi ! Rũ sầu Nước Việt.
Trương Hiếu
Norway 08.9/2025
(Ngẫm 30.4.75)
LỜI CHA
Nước non Non nước ngậm ngùi
Tình Nhà nợ Nước rũ vùi chí trai !
Nếu ai hỏi quê Cha đất Mẹ
Sao đành lòng từ bỏ lìa xa
Con vạch tội độc tài "cộng trị"
Và nhà tù mọc khắp quê ta
Nếu ai hỏi màu cờ Tổ Quốc
Con ân cần cầm bút vẽ ngay
Nền vàng yêu thương "Ba Sọc Đỏ"
Cha ông gìn giữ đến hôm nay
Mẹ Việt ơi ! Nước Non dâu bể
Lệ chia ly tràn ngập muôn phương
Trang Sử Việt lụy thời vận mạt
Tiếng bi ai rụng khắp quê hương
Nếu ai hỏi sao cha buồn tủi
Đầu bạc trắng mà vẫn xót xa
Con khẽ bảo tình Nhà nợ Nước
Phận làm trai nặng gánh Sơn Hà
Nếu ai hỏi bao giờ trở lại
Nơi Tổ Tiên mồ mả ông bà
Con hãy chỉ "cờ sao" mị Quốc
Vứt sạch rồi ta sẽ về ngay !
Trương Hiếu
Norway 28.7/2000

CON ĐƯỜNG LỆ SỬ
Ngày hôm đó trên đường phế bỏ
Bao năm rồi cây cỏ mọc hoang
Xe, người nối tiếp từng đoàn
Dưới mưa lửa pháo, máu loang lạ thường
Cày bom đạn mặt đường tơi tả
Tiếng xe gầm hối hả băng qua
Xác người hấp hối trẻ già
Bánh xe nghiền nát thịt da tan tành
Tàn cây úa, dăm cành nho nhỏ
Thiếu phụ nằm máu đỏ kiến bu
Bé thơ đôi mắt sưng vù
Nằm ôm vú mẹ, mặc dù sữa khô
Cháu trai nhỏ môi khô ngất xỉu
Thiếu nước đành cụ tiểu nước vàng
Đổ vào miệng cháu mê man
Mái đầu bạc trắng, hai hàng lệ rơi
Bờ suối vắng thịt phơi sương phủ
Trẻ thơ ngồi ủ rũ lệ pha
Trái mìn nổ chậm đêm qua
Mẹ thân tan nát, ruột cha máu nhoà
Vì giặc Cộng, trẻ già đành bỏ
Mái nhà yêu, vườn nhỏ rừng thiêng
Khi nghe lệnh bỏ Cao Nguyên
Cùng nhau bồng bế về miền biển đông !
Trương Hiếu (Vivi)
Norway 16.03.1996
(Tỉnh Lộ 7B-Cuộc triệt thoái Cao Nguyên,16.3.1975)
KHẤT THỰC THỜI GIAN
Bước hành quân, nhớ mỏi mòn
Thướt tha áo trắng, héo hon đá sầu !
Chia ly từ độ Quốc than
Để em ngóng đợi lỡ làng duyên yêu
Hố tiền đồn, ngắm trăng chiều
Đếm vần mây vỡ, hiu hiu gạt sầu
Ánh hỏa châu, soi mái đầu
Tơ duyên cách trở, sông sâu lạc đò
Đêm đêm ngẫm bóng tơ vò
Hướng về trường cũ, buồn cho sự tình
Còn đâu áo trắng nguyên trinh
Còn đâu gối điệp, bóng hình năm xưa
Em ơi ! Vuốt hạt lệ thừa
Nhớ mùa phượng nở, đón đưa thuờ nào
Bóng hoa thời rũ lao xao
Trộn pha đen trắng, nghẹn ngào ly tan
Trường tương tư, quốc lầm than
Vén mây tựa gió, vấn an tình nhà
Nhớ nhau soi ánh trăng già
Vắt sầu treo bóng trăng hàn đầu non
Nợ duyên lạc mộng héo hon
Tương tư khất thực, gầy mòn thời gian !
Trương Hiếu
Norway 08.12/2025

NHỚ ĐÒN ROI MẸ
Nhớ xưa mẹ đánh đòn roi
Mỗi lần đuổi bướm rong chơi quanh làng
Đánh rồi lệ mẹ hai hàng
Như chim vỡ tổ lạc đàn kêu sương
Đòn roi mẹ dệt ngàn thương
Con mang theo khắp chiến trường sơn khê
Dù cho biên ải não nề
Sông sâu biển bạc, ê hề mưa tang
Mẹ ơi ! Tổ Quốc vận tàn
Đổi thời Non rũ, da vàng lênh đênh
Công ơn chưa kịp hiếu đền
Con đành lìa xứ, nát mềm tim côi
Rằng xưa mẹ đánh đòn roi
Nhủ lòng con nhớ gương soi tình đời
Tấm gương chiếu lộng lưng trời
Trọn đời khắc cốt, một thời yêu thương
Đòn roi thầm vọng quê hương
Đòn roi sông núi nghê thường hiu hiu
Đòn roi nhớ Nước mỗi chiều
Đòn roi vỗ tiếng Mẹ yêu ngàn đời !
Trương Hiếu
Norway 12.3/2026
TƯỞNG NIỆM TÌNH ÁO TRẬN
Đốt nén hương lòng buồn Tưởng Niệm
Bạn tình áo trận chiến trường xa
Ngày hai chín, tháng tư tử biệt
Bạn bỏ trần đời bỏ lại ta
Nấm mộ đơn sơ ngày Quốc Mạt
Mây chiều u uất lệ sa mưa
Kết giải khăn tang ba phát súng
Cúi đầu cầu nguyện vội tiễn đưa
Tháng tư đen, lụy thời lìa xứ
Vắt nợ Giang Sơn nhấp đoạn trường
Hạt máu sa trường hồng quá khứ
Tình yêu sương gió mãi vấn vương
Lời thề cầu nguyện nào quên được
Hẹn ngày thạnh trị kết vòng hoa
Cài lên mồ bạn tình yêu Nước
Cờ Vàng phất phới khúc hoan ca
Ngày bạn ngủ yên lòng đất mẹ
Đời ta đày đọa, xích cùm gông
Chốn lao tù cực hình không nhẹ
Mỗi tháng tư đen vắt nợ hồng
Tổ Quốc ơi! Mạt Thời áo trận
Bước lạc loài đất khách tha hương
Năm mươi mốt năm tình lận đận
Nhớ bạn chiến trường rũ bi thương !
Trương Hiếu
Norway 29.4/2026
(Ngày 29.4.75 bị bắt tại chiến trường.
Ngày Từ biệt bạn gió sương)

ẮT PHẢI THAY
Mạt vận lìa quê tang trắng bay
Ngẫm về quê Mẹ xót dân đày
Tập đoàn bán Nước gieo ai oán
Một đám buôn Dân tạo đắng cay
Bè ngợm quan nô luôn cúi bợ
Một loài sĩ tặc mãi lòn vay
Việt Tàu đồng hóa, Giang Sơn nát
Chế độ "tộc hồ" ắt phải thay !
Trương Hiếu
Norway 25.6/2026

TIẾNG QUỐC
Tiếng Quốc vọng về cố xứ
Ngậm ngùi lữ thứ chim di
Lìa quê lệ ngấn sầu bi
Ven đời nhớ cội, lưu ly đoạn trường
Tiếng Quốc thê lương ủ rũ
Gia tan ảo nhủ nước non
Mắt sâu hứng nỗi hao mòn
Cài lên nợ Nước, tim son đợi chờ
Tiếng quốc bơ phờ viễn xứ
Tháng năm vắt sử cố hương
Áo xanh rừng trấn biên cương
Chiến công rũ nợ, huy chương rũ sầu
Tiếng Quốc tang đầu dang dở
Nước buồn mạt vỡ điêu linh
Tộc Hồng khâm liệm mộ tình
Chôn sâu đáy vận, lặng thinh ngóng trời
Tiếng Quốc rũ đời u tối
Lê dân hấp hối ngược xuôi
Nợ tình lìa xứ xẻ đôi
Nửa lưu đất khách, nửa hồi cố hương !
Trương Hiếu
Norway 07.01/2026
NẮNG HẠ TRƯỜNG XƯA
Vọng nhớ trường xưa nắng hạ
Từ miền xứ lạ tha hương
Cánh chim lìa tổ ngàn phương
Ngẫm về đất Mẹ, thê lương mỗi chiều
Trường rũ quạnh hiu vắng vẻ
Phượng hờn lặng lẽ ngẩn ngơ
Mái trường rêu phủ nhạt mờ
Liêu xiêu mưa nắng, bơ vơ não nề
Vận mạt ! hề hề nước rũ
Trường buồn đổi chủ thay tên
Thầy cô, bằng hữu gập ghềnh
Ven rừng góc phố, lênh đênh cuộc đời
Thời thế thế thời sầu đọng
Trống trường ngân vọng bi thương
Mặc cho núi bạc đoạn trường
Tin yêu ấp ủ, vấn vương đợi chờ
Buồn nhớ hồn thơ phượng rũ
Trường xưa vọng nhủ Quốc than
Bên bờ viễn xứ mây hàn
Mạt tình áo trắng, sử xanh nát nhàu !
Trương Hiếu
Norway 01.8/2026
(Thơ song lục lục bác)
