📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Hiệu Đính Truyện

Z.28 Đêm Cuối Cùng Của Tử Tội (thêm 2 trang thieu)

5 trả lời, 5.949 lượt xem — Trang 1 / 1
[class="bfont"]
Mặt Nguyệt Thanh tỏa ra một sức hấp dẫn dị kỳ : hấp dẫn vì đôi mắt đen láy luôn luôn mở rộng, hấp dẫn vì cặp lông mày thạnh tú, hấp dẫn nhiều nhất vì cái miệng vừa vặn, với hàm răng đều đặn trắng muốt, và làn môi trái tim, hơi cong, và hơi dầy, lại hơi ướt và đỏ chót, hình như vừa hôn đàn ông xong và đòi hôn nữa.

Bộ ngực tròn trịa của Nguyệt Thanh tố cáo nàng còn con gái. Nàng hơn Quỳnh Ngọc ở chỗ có nhan sắc già dặn, song vẫn còn lại hương vị thanh tân của người xử nữ, chưa hề chăn gối với đàn ông.

Quỳnh Ngọc ngây người ngắm nàng, quên cả trao đổi khẩu hiệu. Nguyệt Thanh cũng đứng sững một giây đồng hồ. Niềm hãnh diện đệ nhất hoa khôi của nàng tan dần, tan dần... Lần đầu nàng đã gặp một người đàn bà không đến nỗi thua kém nàng...

Nguyệt Thanh nói trước :

- Chào chị. Có phải chị là Phong Liên không?

Quỳnh Ngọc đáp :

- Không, tôi là Thái Chân.

Đó là mật hiệu liên lạc. Lúc rời Vọng các nàng được Mồrít dặn học thuộc mật hiệu này, báo hiệu người đến gặp là nhân viên quan trọng của ông Hoàng ở Hà nội.

Quỳnh Ngọc nói :

- Em chờ chị đã lâu.

Nguyệt Thanh đưa một ngón tay lên môi :

- Gấp lắm. Mời chị theo em.

Hai người đàn bà đẹp sánh vai nhau xuống nhà dưới. Hai người công an trố mắt nhìn bộ ngực của mỹ nhân, quên không hỏi Quỳnh Ngọc đi đâu.

Ra đên đường, Quỳnh Ngọc hỏi hạn :

- Chị vào tận đây, đưa em ra không sợ lộ à ?

Nguyệt Thanh cười :

- Mục đích của em là cốt cho địch biết.

- Cốt cho địch biết ?

- Vâng. Để địch phái người đi theo.

- Trời ơi.

- Nếu không, chúng ta sẽ không thể cứu Văn Bình được. Đêm nay, chắc chắn anh ấy bị giết.

- Văn Bình bị giam ở đâu ?

- Em chưa biết. Vì thế, em phải dùng chị làm cái mồi.

- Bây giờ chung ta đi đâu ?

- Đen trụ sở gặp mẹ em.

- Xin lổi, bà cụ là ai ?

- Em quên khuấy đi mất. Mẹ em là Z.62.

- Z. 62 là một bà già.

Nguyệt Thanh cười :

- Không riêng gì chị, Văn Bình cũng sửng sốt khi gặp mẹ em. Anh ấy đinb ninh Z. 62 phải là một người đàn ông lưng heo, hàm én, cân nặng một tạ, nhu đạo đệ thất đẳng, có thể giết người trong trăm thước như lấy đồ trong túi.

Nguyệt Thanh mời nàng lên một chiếc Citroen cũ kỹ. Quỳnh Ngọc hỏi :

- Sao chị không cho Vũ Kính biết ?

- Mẹ em dặn không nên cho anh ấy biết sợ lộ. Em bị lộ rồi, em nên ra mặt là hơn.

- Chị đã nhìn thấy địch núp ở đâu chưa ?

- Chúng gác nhan nhản ở bên ngoài. Sở dĩ Văn Bình bị bắt vì địch đặt người ngoài đường và đi theo.

Nguyệt Thanh lái băng băng trên đường đầy xe đạp và xe bò chở nặng hàng hóa. Tuy lái xe giỏi, Quỳnh Ngọc phải thầm phục tài lái xe của cô bạn gái mới quen.
Đăng nhập để trả lời
0
Ui giờI ơi
 
Bác Z.28 đã cho 2 trang thiếu, mà không cho luôn chương nào, làm Ct.Ly muốn đeo luôn  mắt kiếng loupe há
 
Cảm ơn Z.28 nhiều nha
 
Chúc vui
 
 




Đăng nhập để trả lời
0
A quên chuong 11(tt)
http://vnthuquan.net/truy...83a3q3m3237nvn#phandau
 
gan cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
chết rồi
 
CtLy lại đem vào Chương 8
 
Vì chương 8 cũng thiếu 2 trang
 
OK, để CtLy vào sửa lại
 
Cảm ơn Z.28 nhiều nha
 
 




Đăng nhập để trả lời
0
Không doc ky nên không biet chương tám củng thiếu. Đây là 2 trang thiếu của chương tám nhe. Cám on Ct.Ly
 
[class="bfont"]- Cô là một con hồ ly.

Vương Lệ nhún vai :

- Còn ông, ông là quỉ sứ.

Chàng điềm nhiên dứng dậy :

- Chào cô, tôi đi đây

Vương Lệ không thèm để ý đến thái độ bỡn cợt của chàng. Nàng chỉ mong chàng đi cho rảnh mắt. Ra đến cửa, chàng quay lại :

- Chào cô nhé. À, còn điều này nữa, quên mất. Côrê có lời hỏi thăm cô.

Chàng khép cửa từ từ. Quả chàng đoán đúng, Vương Lệ chồm lên, hỏi gấp :

- Côrê ? Côrê ? Ông là bạn của Côrê phải không ? Trời ơi !

Côrê là một thanh niên Đông Đức, làm gián điệp cho Tây phương, đã trốn sang Mỹ năm 1959 một năm trước khi Vương Lệ thành hôn với Bôrin ở Mạc tư khoa.

Côrê là một trong những người yêu lạ lùng của nàng. Văn Bình rút ví đưa cho nàng tấm hình. Nàng cầm lấy, mặt tái không còn hột máu.

Tấm hình chụp một lũ nam nử trần như nhộng bên cạnh đống chai ly lổn nhổn. Trong hình Vương Lệ đứng cạnh Côrê. Người đàn ồng ôm ngang lưng nàng, trong một cử chỉ vô cùng dâm dật.

Nàng buông mình xuống nệm, nước mắt lại trào ra. Trong một giây đông hồ, nàng nhớ lại rõ rệt những đêm vui thú với Côrê và bè bạn trong một cái hầm rượu bỏ trống ở Đông Bá linh.

Hồi ấy, nàng là sinh viên trường Hành chính Phong trào bit-ních [class="sfont"]4 lan rộng trong giới sinh viên. Nàng gặp Côrê trong một tiệc rượu bí mật đo đám sinh viên hưởng lạc trong trường tổ chức.

Côrê là sinh viên thật đẹp trai, nhiêu tiền, và lịch lãm. Nàng yêu y liền. Y dẫn nàng tới những cuộc vui khác.

Nơi nàng thường đến mỗi đêm là cái hầm rộng mênh mang của một tòa nhà cũ bị oanh tạc trong thế chiến còn bỏ hoang.

Bên trên, cửa hầm được chấn bằng một phiến bê tông lớn. Ban đêm, cả bọn hì hục khuân phiến bê tông sang bên. Một cánh cửa gỗ lợp cao su được gắn vào để che ánh sáng và ngăn tiếng động.

Cái hầm ở trong một khu vực vắng vẻ, không canh gác, nên cả bọn tha hồ truy hoan.

Tổng cộng 15 sinh viên, 5 nam, 10 nữ. Muốn nhập bọn, trai phải nuôi tóc dài đến gáy, hoặc cắt lởm chởm như tù nhân, áo quần sặc sỡ, quần chật ống, áo bờ lu dông da đen đánh bóng loáng, khóa thắt lưng to tướng bằng sắt, giầy nhọn đóng cá, mắt đeo kiếng đen ngày cũng như đêm, còn gái thì tóc xõa không uốn, có đứa dài quá mông, áo len chật, quần din, môi thoa son đỏ chót, quầng mắt vẽ tím, lông mi giả dài thườn thượt, quần phu la trắng.

Cả bọn lần lượt đến hầm, đồ ăn, thức uống được lo liệu từ trước. Côrê có biệt tài xoay sở : phải tháo vát lắm mời tìm được, hộp cá khoanh dăm bông, chai vốt-ka ở Đông-bá-linh, thế mà Côrê lại có đầy đủ, nhiều khi thừa nữa.

Mỗi lần đi "bum", Côrê mang tới hàng kilô dăm bông loại tốt nhứt, hàng chục chai rượu mạnh, hàng tút thuốc lá thơm. Mãi sau này, Côrê bỏ trốn, Vương Lệ mới biết y là gián điệp Tây phương.
Đăng nhập để trả lời
0
OK,
 
CtLy đã sửa cả hai chương rồi ( 8 và 11)
 
Cảm ơn Z28 thật nhiều
 
📎 thank-you-image




Đăng nhập để trả lời
0