ThueSach.vn - Bí Mật Vượt Thời Gian (Cô Bát): "Bí Mật Vượt Thời Gian là câu chuyện là câu chuyện về số phận trắc trở của Từ Nam Phương, cung phi của Hoàng đế Vạn Lịch. Khoảng cách trăm năm chỉ trong nháy mắt, duyên phận kỳ lạ đã đưa nàng đến tương lai 400 năm sau. Tại đây, nhiều biến cố ngang trái đã xảy ra, cuốn nàng vào vòng xoáy của tất cả âm mưu, tình yêu và thù hận...."
Thuê Sách Bí Mật Vượt Thời Gian

Bí Mật Vượt Thời Gian là câu chuyện là câu chuyện về số phận trắc trở của Từ Nam Phương, cung phi của Hoàng đế Vạn Lịch. Khoảng cách trăm năm chỉ trong nháy mắt, duyên phận kỳ lạ đã đưa nàng đến tương lai 400 năm sau. Tại đây, nhiều biến cố ngang trái đã xảy ra, cuốn nàng vào vòng xoáy của tất cả âm mưu, tình yêu và thù hận.
Bị cuốn vào tương lai, trở nên cô độc ở một không gian xa lạ, Từ Nam Phương cố níu lấy chiếc phao duy nhất mà mình gặp được – Thượng Quân Trừng. Và sự xuất hiện của Diệp Phi Vũ đã đẩy cả ba vào vòng xoáy của âm mưu và lừa dối, những nỗi hận thù từ bao thập kỷ, cha con tàn sát, mẹ con đoạn tuyệt, kiếp trước kiếp này…
Khối thiên thạch kỳ lạ là thứ duy nhất có thể giúp Từ Nam Phương trở về quá khứ, nhưng tiếc rằng nó đã rơi vào tay lão vương gia nhà họ Hạ. Gia tộc họ Hạ như một ngọn núi lửa dưới lòng đại dương, mà khối thiên thạch và sự xuất hiện của Từ Nam Phương chỉ là một chất xúc tác làm ngọn núi lửa ấy phun trào.
Suốt mười năm giãy giụa nơi hậu cung đen tối, Từ Nam Phương đã không còn là cô gái ngây thơ và mơ mộng nữa. Lợi dụng – bị lợi dụng, tính kế – bị tính kế, âm mưu trùng điệp, bí mật sâu xa… quá trình lấy lại khối thiên thạch tràn ngập khó khăn, nhưng cũng giữa chiếc lưới của âm mưu và dối trá ấy, bông hoa tình yêu vẫn nở rộ, xoa dịu những trái tim đã băng giá từ lâu.
Cuối cùng Nam Phương cũng lấy lại được khối thiên thạch, nhưng cô vẫn không thể quay về quá khứ? Còn cần điều kiện gì mới có thể tác động khối thiên thạch? Đúng lúc này, cô phát hiện ra chân tướng của những điều mà cô từng cho là sự thật. Sự lựa chọn giữa trở về quá khứ và ở lại hiện đại, giữa sự an nguy của người cha thân thương và tính mạng của người đàn ông cô yêu.
Số phận của cô, mối nhân duyên của cô sẽ có cái kết ra sao? Người đàn ông cô yêu là ai? Nhà họ Hạ sẽ thuộc về tay kẻ nào?
Mọi thứ đểu là ẩn số, chỉ có khối thiên thạch kia mới giải mã được ẩn số ấy.
"Trên thế giới xa nhất khoảng cách
Không phải nháy mắt liền có thể tìm đến
Mà là chưa gặp nhau
Đã nhất định không được gặp nhau”.
Sách Hay Cùng Thể Loại:
Thái Tử Phi Thăng Chức Ký (Tiên Chanh)

Trích Đoạn:
Việc tôi quỳ xuống có vẻ hơi quá, vì ngay lập tức cung nữ mỹ nhân cuống lên, bật khóc rồi quỳ ngay xuống bên cạnh tôi, cất tiếng van nài: “Nương nương! Nương nương không thể không thương xót thân thể của mình như vậy, đất lạnh lắm! Sức khỏe của nương nương làm sao mà chịu nổi!”.
“Đứng lên đi”, tôi nói.
Cung nữ mỹ nhân không nghe rõ, chỉ ngước đôi mắt rưng rưng cùng khuôn mặt lê hoa đái vũ[2] lên nhìn tôi, khiến tôi thấy tim mình cũng run lên.
“Đứng dậy!”, tôi nhắc lại lần nữa.
Cung nữ mỹ nhân lúc ấy mới ngơ ngác đứng dậy. Haizz, sao nha đầu này lại không hiểu, nếu muốn lấy lòng chủ thì phải đồng cam cộng khổ với ông ta. Tất nhiên, khi sung sướng ông ta cũng chẳng nhớ đến ngươi đâu, nhưng khi phải chịu khổ thì nhất định sẽ xem xem ngươi có khổ hay không đấy!
Tôi đưa tay phủi bụi trên váy giúp cung nữ. Chà, đôi chân dưới váy của cô rất thẳng, lại mảnh mai nữa chứ, sờ vào thật là tuyệt…
Ồ, lại nghĩ đi đâu rồi.
Cung nữ mỹ nhân chắc rất sửng sốt trước hành động này, thế nên không khóc cũng không quỳ nữa mà cứ đứng ngây ra bên cạnh tôi.
Đúng lúc tôi lén thay đổi tư thế để điều chỉnh trọng tâm của cơ thể lần thứ n, cánh cửa cung Hưng Thánh cuối cùng cũng mở, mấy viên nội thị khiêng Giang thị vẫn đang mặc bộ đồ trắng trên người ra. Thái tử bên cạnh tôi và Triệu vương cùng bật dậy, xông lên trước mặt Giang thị.
“Ánh Nguyệt!”, Triệu vương kêu lên xót xa, gạt mấy nội thị sang một bên, dang tay ôm lấy Giang thị.
Động tác của Thái tử điện hạ chậm hơn một chút, cánh tay đưa ra khựng lại trên không sau đó từ từ thu về, nắm thành nắm đấm bên hông.
Chân tôi đã tê dại vì quỳ nên không thể tự mình đứng dậy ngay được, cung nữ mỹ nhân phải dùng sức đỡ tôi, thế mà đôi chân của tôi vẫn loạng choạng, khuỷu tay thúc mạnh vào ngực của cung nữ mỹ nhân, suýt nữa thì tôi nhảy dựng lên vì sợ bị phát hiện. Đưa mắt liếc trộm một cái, thấy sắc mặt của cung nữ mỹ nhân không có gì thay đổi, lúc ấy tôi mới thở phào một cái, nhưng đồng thời trong lòng lại thấy rất nuối tiếc. Biết trước thì tôi đã để tay ở chỗ đó lâu hơn chút nữa rồi.
Triệu vương bế Giang thị đang trong cơn mê man sải từng bước dài, đến một câu chào hỏi cũng không có. Haizz, cái thằng nhóc này làm việc chẳng thấu đáo chút nào, không có tương lai!
Thái tử vẫn nắm chặt tay đứng nguyên chỗ cũ, đôi môi mím lại nhưng mắt thì vẫn dán lên người Giang thị. Chà, cùng là đàn ông nên tôi hiểu! Ai bảo Giang thị là vợ của người khác chứ!
Tôi đi ngang qua người Thái tử, nhìn thấy điệu bộ của anh ta, thực sự rất muốn vỗ vai một cái mà an ủi: Người anh em, dưới bầu trời này nơi nào mà chẳng có cỏ thơm, hà tất phải yêu đơn phương một bông hoa trên bãi cứt trâu!
Tôi đưa bàn tay của mình ra, được nửa chừng thì dùng sức thu lại, rơi ngay xuống bàn tay đang dìu tôi của cung nữ mỹ nhân. Ôi, tay mới mềm mại làm sao.
Chà, đầu đất rốt cuộc vẫn cứ là đầu đất, cho dù ai đó có viết nó thành chữ hoa Đầu Đất thì vẫn không thể thay đổi thuộc tính được.
Tội gì cơ chứ!
Cung nữ mỹ nhân hết sức cẩn thận đỡ tôi lên kiệu. Chiếc kiệu lại lắc lư đưa tôi trở về Đông Cung. Vào trong điện thì phát hiện ra ở quần có gì đó khác thường, tận khi đi thay rửa mới thấy quần áo bên trong toàn màu máu. Bỗng nhiên tôi chợt nhớ đến chương trình quảng cáo trên ti vi: chỉ một lớp mỏng, ngày cũng như đêm, vận động thoải mái, không phải âu lo! Quả nhiên là hàng tốt, lòng tôi bỗng thấy thực sự ngưỡng mộ.
Đáng tiếc thay, haizz! Xã hội cũ này thật đáng ghét!
Vì thế nên tôi càng thấu hiểu tâm trạng của Thái tử điện hạ lúc nãy, loại tâm trạng muốn mà không thể có ấy quả thật là đau khổ chết được.
Thuê Sách Bí Mật Vượt Thời Gian
Bí Mật Vượt Thời Gian là câu chuyện là câu chuyện về số phận trắc trở của Từ Nam Phương, cung phi của Hoàng đế Vạn Lịch. Khoảng cách trăm năm chỉ trong nháy mắt, duyên phận kỳ lạ đã đưa nàng đến tương lai 400 năm sau. Tại đây, nhiều biến cố ngang trái đã xảy ra, cuốn nàng vào vòng xoáy của tất cả âm mưu, tình yêu và thù hận.
Bị cuốn vào tương lai, trở nên cô độc ở một không gian xa lạ, Từ Nam Phương cố níu lấy chiếc phao duy nhất mà mình gặp được – Thượng Quân Trừng. Và sự xuất hiện của Diệp Phi Vũ đã đẩy cả ba vào vòng xoáy của âm mưu và lừa dối, những nỗi hận thù từ bao thập kỷ, cha con tàn sát, mẹ con đoạn tuyệt, kiếp trước kiếp này…
Khối thiên thạch kỳ lạ là thứ duy nhất có thể giúp Từ Nam Phương trở về quá khứ, nhưng tiếc rằng nó đã rơi vào tay lão vương gia nhà họ Hạ. Gia tộc họ Hạ như một ngọn núi lửa dưới lòng đại dương, mà khối thiên thạch và sự xuất hiện của Từ Nam Phương chỉ là một chất xúc tác làm ngọn núi lửa ấy phun trào.
Suốt mười năm giãy giụa nơi hậu cung đen tối, Từ Nam Phương đã không còn là cô gái ngây thơ và mơ mộng nữa. Lợi dụng – bị lợi dụng, tính kế – bị tính kế, âm mưu trùng điệp, bí mật sâu xa… quá trình lấy lại khối thiên thạch tràn ngập khó khăn, nhưng cũng giữa chiếc lưới của âm mưu và dối trá ấy, bông hoa tình yêu vẫn nở rộ, xoa dịu những trái tim đã băng giá từ lâu.
Cuối cùng Nam Phương cũng lấy lại được khối thiên thạch, nhưng cô vẫn không thể quay về quá khứ? Còn cần điều kiện gì mới có thể tác động khối thiên thạch? Đúng lúc này, cô phát hiện ra chân tướng của những điều mà cô từng cho là sự thật. Sự lựa chọn giữa trở về quá khứ và ở lại hiện đại, giữa sự an nguy của người cha thân thương và tính mạng của người đàn ông cô yêu.
Số phận của cô, mối nhân duyên của cô sẽ có cái kết ra sao? Người đàn ông cô yêu là ai? Nhà họ Hạ sẽ thuộc về tay kẻ nào?
Mọi thứ đểu là ẩn số, chỉ có khối thiên thạch kia mới giải mã được ẩn số ấy.
"Trên thế giới xa nhất khoảng cách
Không phải nháy mắt liền có thể tìm đến
Mà là chưa gặp nhau
Đã nhất định không được gặp nhau”.
Sách Hay Cùng Thể Loại:
Thái Tử Phi Thăng Chức Ký (Tiên Chanh)
Trích Đoạn:
Việc tôi quỳ xuống có vẻ hơi quá, vì ngay lập tức cung nữ mỹ nhân cuống lên, bật khóc rồi quỳ ngay xuống bên cạnh tôi, cất tiếng van nài: “Nương nương! Nương nương không thể không thương xót thân thể của mình như vậy, đất lạnh lắm! Sức khỏe của nương nương làm sao mà chịu nổi!”.
“Đứng lên đi”, tôi nói.
Cung nữ mỹ nhân không nghe rõ, chỉ ngước đôi mắt rưng rưng cùng khuôn mặt lê hoa đái vũ[2] lên nhìn tôi, khiến tôi thấy tim mình cũng run lên.
“Đứng dậy!”, tôi nhắc lại lần nữa.
Cung nữ mỹ nhân lúc ấy mới ngơ ngác đứng dậy. Haizz, sao nha đầu này lại không hiểu, nếu muốn lấy lòng chủ thì phải đồng cam cộng khổ với ông ta. Tất nhiên, khi sung sướng ông ta cũng chẳng nhớ đến ngươi đâu, nhưng khi phải chịu khổ thì nhất định sẽ xem xem ngươi có khổ hay không đấy!
Tôi đưa tay phủi bụi trên váy giúp cung nữ. Chà, đôi chân dưới váy của cô rất thẳng, lại mảnh mai nữa chứ, sờ vào thật là tuyệt…
Ồ, lại nghĩ đi đâu rồi.
Cung nữ mỹ nhân chắc rất sửng sốt trước hành động này, thế nên không khóc cũng không quỳ nữa mà cứ đứng ngây ra bên cạnh tôi.
Đúng lúc tôi lén thay đổi tư thế để điều chỉnh trọng tâm của cơ thể lần thứ n, cánh cửa cung Hưng Thánh cuối cùng cũng mở, mấy viên nội thị khiêng Giang thị vẫn đang mặc bộ đồ trắng trên người ra. Thái tử bên cạnh tôi và Triệu vương cùng bật dậy, xông lên trước mặt Giang thị.
“Ánh Nguyệt!”, Triệu vương kêu lên xót xa, gạt mấy nội thị sang một bên, dang tay ôm lấy Giang thị.
Động tác của Thái tử điện hạ chậm hơn một chút, cánh tay đưa ra khựng lại trên không sau đó từ từ thu về, nắm thành nắm đấm bên hông.
Chân tôi đã tê dại vì quỳ nên không thể tự mình đứng dậy ngay được, cung nữ mỹ nhân phải dùng sức đỡ tôi, thế mà đôi chân của tôi vẫn loạng choạng, khuỷu tay thúc mạnh vào ngực của cung nữ mỹ nhân, suýt nữa thì tôi nhảy dựng lên vì sợ bị phát hiện. Đưa mắt liếc trộm một cái, thấy sắc mặt của cung nữ mỹ nhân không có gì thay đổi, lúc ấy tôi mới thở phào một cái, nhưng đồng thời trong lòng lại thấy rất nuối tiếc. Biết trước thì tôi đã để tay ở chỗ đó lâu hơn chút nữa rồi.
Triệu vương bế Giang thị đang trong cơn mê man sải từng bước dài, đến một câu chào hỏi cũng không có. Haizz, cái thằng nhóc này làm việc chẳng thấu đáo chút nào, không có tương lai!
Thái tử vẫn nắm chặt tay đứng nguyên chỗ cũ, đôi môi mím lại nhưng mắt thì vẫn dán lên người Giang thị. Chà, cùng là đàn ông nên tôi hiểu! Ai bảo Giang thị là vợ của người khác chứ!
Tôi đi ngang qua người Thái tử, nhìn thấy điệu bộ của anh ta, thực sự rất muốn vỗ vai một cái mà an ủi: Người anh em, dưới bầu trời này nơi nào mà chẳng có cỏ thơm, hà tất phải yêu đơn phương một bông hoa trên bãi cứt trâu!
Tôi đưa bàn tay của mình ra, được nửa chừng thì dùng sức thu lại, rơi ngay xuống bàn tay đang dìu tôi của cung nữ mỹ nhân. Ôi, tay mới mềm mại làm sao.
Chà, đầu đất rốt cuộc vẫn cứ là đầu đất, cho dù ai đó có viết nó thành chữ hoa Đầu Đất thì vẫn không thể thay đổi thuộc tính được.
Tội gì cơ chứ!
Cung nữ mỹ nhân hết sức cẩn thận đỡ tôi lên kiệu. Chiếc kiệu lại lắc lư đưa tôi trở về Đông Cung. Vào trong điện thì phát hiện ra ở quần có gì đó khác thường, tận khi đi thay rửa mới thấy quần áo bên trong toàn màu máu. Bỗng nhiên tôi chợt nhớ đến chương trình quảng cáo trên ti vi: chỉ một lớp mỏng, ngày cũng như đêm, vận động thoải mái, không phải âu lo! Quả nhiên là hàng tốt, lòng tôi bỗng thấy thực sự ngưỡng mộ.
Đáng tiếc thay, haizz! Xã hội cũ này thật đáng ghét!
Vì thế nên tôi càng thấu hiểu tâm trạng của Thái tử điện hạ lúc nãy, loại tâm trạng muốn mà không thể có ấy quả thật là đau khổ chết được.
ThueSach.vn