📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Quảng Cáo - Rao Vặt

[PREVIEW] Thời Gian Tươi Đẹp (Đinh Mặc)

1 trả lời, 3.517 lượt xem — Trang 1 / 1
ThueSach.vn - Thời Gian Tươi Đẹp (Đinh Mặc): "Xưa nay giang sơn mỹ nhân, mấy ai được cả. Lệ Trí Thành, vị thiếu tá trẻ tuổi với sự nghiệp đang lên như diều gặp gió đã làm được điều ấy...."

Thuê Sách Thời Gian Tươi Đẹp



Xưa nay giang sơn mỹ nhân, mấy ai được cả. Lệ Trí Thành, vị thiếu tá trẻ tuổi với sự nghiệp đang lên như diều gặp gió đã làm được điều ấy. Có điều "giang sơn” của anh lại là tập đoàn Ái Đạt đang bên bờ phá sản, còn "mỹ nhân” lại là cô trợ lý thông minh xinh đẹp, người con gái mang trong mình nhiệt thành, với trái tim nhân ái đã thực sự chạm vào lòng anh.

Phải, anh là người đàn ông thâm trầm kín kẽ, anh đùa giỡn đối thủ trong lòng bàn tay, anh muốn "giang sơn”, vực lại đế chế mà người anh trai trước khi ra đi đã nhắn nhủ, anh còn muốn người đẹp, cùng cô gái duy nhất anh có ham muốn chiếm giữ sánh bước bên nhau…

Trong lòng cô có anh, đây là sự thật chắc như đinh đóng cột. Bao nhiêu ngày đêm cùng trải qua sóng gió, Lâm Thiển không dưới một lần nhìn anh bằng ánh mắt ướt át chứa đầy tâm tình phức tạp mà có lẽ ngay cả cô cũng không phát giác. Nếu không có tình cảm với một người đàn ông, phụ nữ sẽ chẳng thể nào có ánh mắt như vậy. Ánh mắt đó khiến trái tim anh rung động.

Mặc dù tin tưởng có thể chinh phục cô nhưng vào thời khắc này, khi đã thẳng thắn bày tỏ, ngắm gương mặt ửng đỏ và mười đầu ngón tay đan vào nhau một cách vô thức của cô, trái tim trong lồng ngực Lệ Trí Thành tựa hồ vẫn bị bóp nhẹ. Đây là người phụ nữ của anh, người phụ nữ duy nhất trên cõi đời có thể nắm giữ trái tim anh.

Sách Hay Cùng Thể Loại:
Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến (Đinh Mặc)



Trích Đoạn:

Đã gần một năm trôi qua, mặc dù không để ý kĩ nhưng bóng dáng người đàn ông đó vẫn hiện rõ trong ký ức của Giản Huyên. Cô hơi rùng mình. “Anh ta gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, hai mắt hõm sâu, da nhăn nheo, trông giống đầu lâu… không, giống yêu quái thì đúng hơn. Sau đó có lần, bạn em nói hình như gặp anh ta ở ngoài phố. Anh ta đeo khẩu trang nên không nhìn rõ mặt. Có lẽ anh ta cũng sợ bộ dạng của mình dọa người xung quanh.”

Nghe xong, Giản Dao trầm mặc hồi lâu. Giản Huyên vẫn hăng hái nói tiếp: “Tóm lại, đây là kiến nghị xuất phát từ lương tâm, nếu người đó chính là Bạc tiên sinh, sau này gặp, chị nhớ đừng nhìn mặt anh ta.”

Giản Dao phì cười. “Nghĩ nhiều cũng vô dụng. Đến đâu hay đến đó, anh ta chẳng dọa nổi chị.”

Hai chị em trò chuyện một lúc, Giản Dao xem đồng hồ, ngẩng đầu dõi mắt về tòa nhà làm việc của cục cảnh sát phía đối diện. Ô cửa sổ quen thuộc với cô vẫn sáng đèn. Cô nói: “Tối nay mình gọi Lý Huân Nhiên tới cùng ăn cơm.”

Giản Huyên nói đã hẹn bạn, sau đó hứng khởi đi mất.

Giản Dao đến bên cửa sổ, gọi điện cho Lý Huân Nhiên: “Huân Nhiên, là em, Giản Dao. Em về rồi.”

Người đàn ông ở đầu kia điện thoại im lặng vài giây. Sau đó, Giản Dao nhìn thấy một hình bóng thấp thoáng sau khung cửa sổ của tòa nhà đối diện.

“Hãy thò đầu ra ngoài để anh xem nào, anh có ống nhòm đấy.” Người đàn ông cất giọng từ tốn, giọng nói mang ý cười.

Ở đầu bên này, Giản Dao cũng mỉm cười.

Lý gia và Giản gia qua lại từ nhiều đời nay, Lý Huân Nhiên lớn hơn Giản Dao ba tuổi. Hai người chơi với nhau từ nhỏ, có thể coi là thanh mai trúc mã. Sau này, Lý Huân Nhiên thi đỗ vào trường cảnh sát nên họ ít có cơ hội gặp nhau. Sau khi tốt nghiệp, anh được điều tới ngoại tỉnh công tác, trong khi Giản Dao cũng học đại học nên càng khó gặp. Tính ra, hai người đã ba năm không gặp.

Lúc này trời đã tối mịt, từng ngọn đèn đường tỏa ánh sáng lung linh như hòn ngọc cho đến cuối con đường. Sắc đêm mông lung và dịu dàng, Lý Huân Nhiên đứng tựa vào cột đèn ngoài cổng trụ sở cục cảnh sát. Dáng người anh cao lớn, nổi bật trong bộ cảnh phục. Anh như cười như không nhìn Giản Dao.

Giản Dao mỉm cười, đi về phía Lý Huân Nhiên. Đến trước mặt anh, cô vừa định lên tiếng thì anh đột nhiên tiến lại, giơ tay ôm cô vào lòng.

“Lâu rồi không gặp em, Giản Dao.” Anh cất giọng nhẹ nhàng bên tai cô.

Giản Dao không ngờ anh lại ôm mình. Cô hơi sửng sốt nhưng cũng giơ tay ôm anh.

o �L�c� =�4Aểu linh hồn của cậu hay không?”

Người đàn ông ngẩn ra một lúc rồi lại cúi đầu, tiếp tục đọc sách. “Không ai có thể hiểu.”

ThueSach.vn
Đăng nhập để trả lời
0
chuyện hay !
Đăng nhập để trả lời
0