📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Thơ của Võ Ngột

0 trả lời, 1.642 lượt xem — Trang 1 / 1
ĐỂ TÔI NHẬN ĐƯỢC RA TÔI BÂY GIỜ

Thời gian như nước sông trôi
Để tôi nhận được ra tôi bây giờ

Cứ như huyền thoại trong mơ
Cứ như đất-chẳng bao giờ biết đau

Khe Sanh,Đường Chính...những đâu?
Chân đi chẳng mỏi-vực sâu không sờn
Cái ngày -đâu tính thiệt hơn
Tình yêu như ngọc -nỗi buồn như mây

Những gì năm tháng đổi thay?
Nỗi niềm trăn trở tràn đầy-buồn vui

Thương trường chao đảo dòng đời
Em ra phố thị- vui nơi hội hè

Tôi về chìm nổi với quê
Đêm mơ thấy bóng -bóng đè lên tôi

Sông ơi cứ chảy-mai rồi...
Bàn tay chai sạn -hát lời ban mai

Ngàn đời đất chẳng nhạt phai
Lặng thầm -hạt thóc,củ khoai- nảy mầm.

NỖI NIỀM

Mỏng manh là sợi nắng chiều
Vấn vương năm tháng-nói điều hoàng hôn

Dưới chân -cỏ chẳng giận hờn
Ở đâu cỏ cũng xanh rờn cỏ ơi

Khẽ khàng -lặng lẽ sương rơi
Tan vào biêng biếc đất trời -cỏ hoa

Biết mình phận mỏng phù sa
Hóa thân vào đất -sinh ra mùa màng

Sao đời còn lắm đa mang?
Tiếng rao khuya khoắt-lanh thang vỉa hè

Nỗi niềm tôi hát tôi nghe
Thấy ve lột xác trưa hè-mà thương.

Đăng nhập để trả lời
0