<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-18 20:10:59HoàngAnh>
Đêm Bên Dòng Vàm Cỏ Đông Thơ: Trần Kiêu Bạc
Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân
Trời bây giờ chưa phải mùa Thu
Sông lại chở dải mù sương ngang qua thị trấn
Tưởng như ngày thơ còn ôm tiếng sóng
Sông chảy đi về, tuổi nhỏ chẳng mang theo
Những dấu xưa chìm đáy sóng trong veo
Trông bóng nước thấy mình trôi trong nước
Phải chi mình đừng nghe tiếng chim bìm bịp
Chắc tuổi ngây thơ không theo con nước lớn ròng
Gió qua đêm nầy không phải gió Đông
Lạnh từng đốt ngón tay lạnh từng chân tóc
Muốn cầm tay ai nhìn qua đáy mắt
Để hồn dập dềnh qua lại khúc sông quen
Chậm một chút sông ơi! Đừng làm chia ly đêm
Chờ rựng sáng cho đêm dài thêm nữa
Bên kia bờ gió chưa im tiếng gió
Bờ bên đây mưa đã ướt mắt người
Sông ngưng trôi mà đêm chẳng ngừng trôi
Đêm qua hết, sông vẫn dòng sông cũ
Nước vẫn nước xưa, gió vẫn qua lối nhỏ
Chỉ có ngày thơ đi mất theo dòng đời!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-18 20:13:56HoàngAnh>
Mưa Dài Đêm Phú Nhuận
Thơ: Trần Kiêu Bạc
Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân
Đêm qua mơ,
Thấy Phú Nhuận mưa hoài
Những cột điện đứng im nhìn em lau nước mắt
Trong khung cửa vàng có tim người thổn thức
Ngoài bức rèm xanh tay còn hứng giọt mưa tuôn
Đêm qua mơ,
Thấy hạt mưa hình vuông
Bay xeo xéo qua lòng con phố cũ
Hạt lại tròn như lòng em vẫn nhớ
Hạt vuông tròn, hạt nghiêng xéo lòng em!
Lại nằm mơ thấy những khúc mưa mềm
Đêm chưa qua, mưa còn qua lòng đất
Biết gởi ai lòng mình đang hiu hắt
Người bên đây, người cuối góc chân trời
Phố đêm nầy sao cứ mãi mưa rơi
Em cô phụ một đời mưa trong mắt
Dòng lệ đã khô, mưa làm thêm mắt ướt
Tưởng lệ mình, đâu biết lệ từ mưa!
Biết giờ nầy ai đang ở rất xa
Bên kia mùa Thu bên nầy giông bão
Ước chi ai về che chung manh áo
Thì kễ chi mưa lạnh ướt đêm dài.
Đêm Phú Nhuận còn mơ,
Mưa vẫn mưa hoài
Em lang thang qua café Chợt Nhớ
Quán đóng cửa nhìn em con mắt lạ
Lại cô đơn nhìn Phú Nhuận cô đơn
Đường về khuya hạt nhớ cứ vuông tròn
Bay không ngớt qua lòng người cô phụ
Thôi để buồn em làm viên sỏi nhỏ
Đau dưới chân ai nhìn mưa cuộn quanh đời
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-18 20:40:13HoàngAnh>
Vẫn Là Em Bên Này Biển Rộng
Thơ: Trần Kiêu Bạc
Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân
[align=center]Vẫn là em, vẫn là em, Xum xoe trong áo lụa mềm gió bay. Hôm nay em mặc áo dài, Vẫn em, dù đã bên ngoài quê hương. Dễ thôi, một chuyện bình thuờng, Quên trong góc tủ đã chừng vài năm. Áo dài tà Bắc, tà Nam, Vẫn ươm trong đó chút mầm nhớ quê. Nơi con sông nhỏ thầm thì, Còn vương chút "Nớ", chút "Ni" Huế buồn. Em như về giữa Cữu Long, Áo em thấp thoàng bên giòng sông xanh. Tóc em từng sợi mong manh, Chảy vào tà áo, chảy quanh gót hài. Đường ngôi em rẽ làm hai, Bên thương bên nhớ, bên ngày bên đêm. Xa quê chín khúc ruột mềm, Giấu trong tay áo niềm tin trở về. Vẫn em, áo, với tóc thề, Nghìn xa vẫn một tình quê đậm đà. Đã đành xa vẫn còn xa, Áo em vẫn nét mượt mà Việt Nam!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-18 20:43:23HoàngAnh>
Xin Giữ Giùm Một Tiếng Chuông Ngân
Thơ: Trần Kiêu Bạc
Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân
Chào Sàigòn, chào cơn gió mùa Đông
Hỏi thăm những hàm răng run lập cập
Những làn môi xám màu trong gió bấc
Tưởng lạnh nhiều,chừng mười mấy độ C
Lề đường vỡ bung dưới bước chân đi
Guốc cao gót rung từng viên gạch vỡ
Đêm gần khuya chờ nhau đi Thánh Lễ
Áo đủ màu trộn vào tiếng chuông xa
Đêm của chúng mình, không của người ta
Đêm của em, đêm xuýt xoa bờ vai lạnh Đêm của anh, đêm ngọt ngào bàn tay ấm Đêm đầy trời sao, “Đêm Thánh Vô Cùng”
Bềnh bồng trong nhau giữa tiếng chuông ngân
Dập dềnh ngoài nhau bụi đường mệt mỏi Nghĩ đêm dài mà đêm qua rất vội Còn lại trong nhau nỗi nhớ bềnh bồng Xin em giữ giùm một tiếng chuông ngân Rúc vào chăn êm còn vang chuông đổ Cất cho anh chút chuông lùa qua khe cửa
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-18 20:48:00HoàngAnh>
Em, Sàigòn Và Nỗi Nhớ
Thơ: Trần Kiêu Bạc
Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân
Có phải xa mười năm mà anh nhớ Sàigon
Hay nhìn một chút nắng lên mà thương về bên ấy ?
Cuối năm rồi, thời gian như chậm lại
Xa nghìn trùng xa còn nỗi nhớ vỗ về!
Phải chi lá me đừng rơi góc phố Nguyễn Du
Đêm không lạnh làm run tay người quét rác
Cửa sổ nhà em che ánh đèn hiu hắt
Chưa chắc còn chút gì rớt lại hồn anh!
Phải chi khung trời vẫn sương khói mông mênh
Nón đừng che nghiêng cho mây chìm trong tóc
Sông Nhà Bè đừng chia hai dòng nước
Suốt đời mình đâu dễ lạc mất nhau ?
Xa nhau rồi ta chung một niềm đau
Em một phương, anh một miền xa lắc
Muốn nắm tay em, nằm mơ may có được
Mỗi chúng ta ôm một mảng bán cầu !
Hẹn cùng SàiGòn thức suô't đêm sâu
Để chờ nắng lên gọi chút tình xa xứ,
Vẫn EM và SÀIGÒN trong nỗi nhớ
Dẫu suốt đời mình vất vả tìm nhau!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-18 20:09:11HoàngAnh>
Thử Chia Đều Hai Nửa
Thơ: Trần Kiêu Bạc
Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân
Hồi mình còn ngồi chung lớp chung trường
Cái gì bạn cũng đòi chia hai nửa
Cả tiền xe Lam, bạn cũng đòi ghi sổ
Tính làm đôi, dù nhà bạn gần hơn
Bạn cứ phân bì như đám trẻ con
Bảo tôi giành ngồi bên khung cửa lớn
Bạn không được nhìn ra đôi cánh bướm
Đậu trên vai nhỏ bạn lớp Đệ Tam
Bạn đòi được ngồi phía ngược hành lang
Để thấy rõ cô bé cười răng khểnh
Nghe tiếng guốc vang sân nắng đầy như biển
Bỏ ngoài tai lời Thầy giảng mặc Thầy
Rồi đến cuối năm thi Tú Tài hai
Trong hai đứa, chỉ nửa tôi thi đậu
Nửa bên bạn có niềm đau chôn giấu
Khoảng trời xanh thành hai mảng đen, hồng
Tôi bẻ cong nỗi nhớ thành vòng tròn
Chia mỗi đứa một cung tròn phân nửa
Mỗi bên có Thầy Cô, bạn bè trang lứa
Có cánh phượng hồng lẫn tiếng ve ngân
Tiếng guốc hôm nào gõ nhịp ngoài sân
Không đếm được để chia đều hai nửa
Chiếc răng khểnh đem chia đều hai đứa
Chắc đau lòng cô bé Đệ Tam A
Tôi tự nhủ lòng: một đứa đi xa
Cầm may rủi trong quân trường quân ngũ
Đứa ở lại bình an cùng sách vỡ
Thử hỏi ai đáng được giữ nụ cười?
Tôi thử rồi, không chia được bạn ơi!
Bạn cứ giữ nguyên một mình răng khểnh
Thêm đôi mắt như biết cười lúng liếng
Cả tiếng guốc đều mình đếm ngày xưa!
Vào giường khi ngũ có thơ hay
Diễn ngâm trầm bổng thoáng mây bay
Mơ màng dăm phút vào cơn mộng
Chiêm bao nào thấy sáng trời ngay.
Biết được câu thơ tác giả thơ
Người diễn giọng ngâm tiếp nối mơ
Ôi thơ với thẩn như lắng đọng
Có khi duyên nợ đến bất ngờ.
- Đọc qua những bài thơ của tác giả Trần Kiêu Bạc và nghe giọng diễn ngâm của NSUT Hồng Vân, làm hưng phấn Khúc thi phú.
- Rất cám ơn bạn Hoàng Anh nhé!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-18 19:51:17HoàngAnh>
Soi Gương
Thơ: Trần Kiêu Bạc
Diễn ngâm: NSUT Hồng Vân
Bỗng gặp lại mình trước gương con
Tóc vẫn ung dung nhuộm sắc buồn
Nếp nhăn chạy trốn vào đuôi mắt
Thấy mình như chấm nhỏ cô đơn
Nghiêng qua nghiêng lại thêm hiu hắt
Nhìn đi ngó lại đủ trăm chiều
Xoay qua thấy bóng mình xa cách
Nghiêng bên nào cũng thấy hắt hiu
Đẩy đôi mắt chạm vào khung kính
Quanh đời nghe sỏi cát lao xao
Để cho chiếc bóng rơi yên lặng
Chìm dần trong cõi nhớ nôn nao
Nếu nắng khoan dung hơn một chút
Sẽ không soi rõ dấu chân chim
Nếu mưa độ lượng rơi ngõ khác
Sẽ không ướt đẫm khóe mi buồn
Ước được cùng ai đứng soi gương
Nhìn nhau quên hết khúc giận hờn
Cứ để tình yêu nhòa trong kính
Hai người hai chấm nhỏ cô đơn!
TRẦN KIÊU BẠC
Cám ơn bạn Thanhsingle đã ghé lại trang thơ này, không những đến để nghe mà còn để lại Khúc Thi Phú.
Thơ gặp thơ, có khi nhiều cảm hứng bất ngờ đến phải không ạ?