Rồi mai đây khi buông tay nhắm mắt Giã biệt đời trở lại cuối trời quên Không tưởng nhớ những gì ta đã mất Vì trần gian đã tràn ngập ưu phiền Rồi mai đây bạn bè xa vắng hết Lấy ai mà thương tiếc lúc chia ly Đời tẻ ngắt rã rời bao mỏi mệt Hồn chơi vơi theo khúc hát sầu bi Rồi mai đây, rồi mai đây không còn ai nữa Chỉ còn em bên mộ gọi hồn ta Rồi mai đây, rồi mai đây không còn chi nữa Và tình ta tan vào cõi thiên thu Rồi mai đây hồn lang thang khắp ngả Bến bờ xưa quạnh quẽ chốn hư vô Xuân chẳng đến với màu hoa sắc lá Còn ánh trăng lạnh lẽo chết trên mồ
Đêm khuya giăng sầu, hương thơm hoa Quỳnh lắng sâu
Một vì sao thấp thoáng, trong đêm tối mênh mang
Dòng lệ ai tê tái, thấm ướt không gian buồn đêm dài …
Đêm buông u hoài, bâng khuâng ta chờ bóng ai
Một mình ta đứng đó, mong thấy dáng thương yêu
Tìm hình ai trong gió, tim ta nỗi cô liêu tan theo …
Rồi từ xa tiếng dương cầm
Thoảng theo gió ai khẽ hát cung trầm ?
Tình đến rồi đi, mà sao lòng vẫn mong chờ
Biết bao nhiêu nhớ thương!
Sao đêm lu mờ, cho ta thêm sầu ngẩn ngơ
Lệ ai rơi bến cũ, thu vẫn đến trong mưa
Lạnh hồn ta buốt giá, xa cách mãi muôn trùng ... Người ơi!