📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

SÁNG THÁNG NĂM

7 trả lời, 1.623 lượt xem — Trang 1 / 1

SÁNG THÁNG NĂM
VÔ TÌNH NƠI ĐÂU MỘT CÁNH PHƯỢNG
BAY LẠC VÀO TRONG CHIẾC GIỎ XE
BỒI HỒI LÒNG TA NHƯ CHỢT HỎI:
"ĐÃ VỀ ĐẾN SAO HỠI MÙA HÈ?"

SÁNG THÁNG NĂM
CON ĐƯỜNG CÒN IM TRONG NẮNG SỚM
BẤT CHỢT NƠI ĐÂU MỘT TIẾNG VE
RỈ RẢ RỀN VANG LÒNG TA NHÓI
NHƯ THẾ HÈ ĐÃ SANG THẬT RỒI

SÁNG THÁNG NĂM
TAY BẠN TRAO TÔI QUYỂN LƯU BÚT
MẮT NGẸN NGÀO CHỈ NÓI MỘT LỜI THÔI:
"VIẾT VÀO ĐÂY THẬT NHIỀU BẠN NHÉ
ĐỂ LÀM KỈ NIỆM NGÀY XA NHAU"

SÁNG THÁNG NĂM
KHI PHƯỢNG RƠI NGẬP ĐỎ SÂN TRƯỜNG
LÚC TA XA RỜI NHỮNG NGƯỜI THƯƠNG
THẦY CÔ, BẠN BÈ, TRƯỜNG LỚP CỦ
BƯỚC VÀO ĐỜI BAO NỔI ÂU LO

RỒI MAI SAU
KHI MỖI NGƯỜI MỖI BƯỚC ĐƯỜNG TƯƠNG LAI
MỘT LẦN BẠN ƠI XIN HÃY NHỚ LẠI
NHỚ NƠI NÀY MỘT THỜI KỈ NIỆM
NHỚ NƠI NÀY MỘT NGÀY CHIA TAY
BẠN NHÉ!!!!!!!!!
CÁT BỤI
Đăng nhập để trả lời
0

Đọc bài thơ của bạn làm cho mình nhớ đến thời trung học ghê gớm, bạn làm thơ nhiều cảm xúc lắm [:D]

Cánh phượng rơi thắm một thời thơ dại
Mái trường xưa lưu bút vẫn còn nguyên
Trang giấy cũ hằn in từng dòng mực
Kĩ niệm bên nhau, mơ ước, bạn hiền...

Màu áo trắng tung tăng bừng nắng sớm
Tiếng cười vang rộn rã một góc trường
Ôi nhớ quá lòng vô tư ngày ấy
Nói sao cho vừa năm tháng yêu thương...
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
cám ơn tulipdenus nha bài thơ của bạn càng làm mình nhớ thời đi học hơn mà dĩ nhiên thời đi học là thời vui nhất của đời con người mà đúng không bạn?
CÁT BỤI
Đăng nhập để trả lời
0
[:D]đúng rồi, khó phai nhất mà cũng là đẹp nhất, hiii...
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-28 09:34:43Tran Manh hung>
Tui cũng dzậy, đồng ý với Tulipdenus nhớ thời bé tí lắm lắm.

Lưu bút mùa hoa phượng

Năm xưa nhặt cánh phượng rơi.
Ngây thơ tôi vẫn mỉm cười với hoa.
Năm nay ngồi ngắm phượng sa.
Nghẹn ngào xao xuyến cánh hoa lìa cành.
Chôn vùi kỷ niệm mến thương.
Trong lòng cánh phượng đoạn đường chia ly.
Phượng rơi trên khắp lối đi.
Tiễn đưa người đến kinh kỳ xa xôi.
Còn đâu ngồi ngắm phượng rơi.
Còn đâu mẩu chuyện trên đồi trăng cao.
Ra đi chẳng nói câu nào . . . .

TMH ( Thương Mình Hoài )
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Hehe...Đẹp thiệt, chính vì đẹp và cũng chỉ 1 thời nên ta phải tiếc nhớ hoài, [&amp;:]

Đường về vương lá me bay
Nhớ thời thơ dại nơi này từng qua
Phượng buồn rụng tím trong ta
Ghép vào lưu bút ngày hoa học trò...

Nhớ người ngơ ngẩn con đò
Thương mình luống đã gam go bụi đường...
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
Ta đưa người đi
Ngày hạ vàng nắng đổ
Phượng rung rung sắc đỏ
Sân trường vắng tênh.

Ta đưa người đi
Trời yên không tí gió
Phố oi nồng như lửa
Trong hồn có băng.

Ta biết người buồn. Ta vấn vương!
Chiều hoen sắc phượng. Bước quên đường
Hạ vàng lên mắt cay trong mắt
Bối rối, chẳng thành câu nhớ thương!
NQ
Đăng nhập để trả lời
0
CHIA LY

Xúng xính hai tà em bước đi
Lệ nào rơi ngơ ngẩn lúc chia ly?
Cánh ve xếp tròn trong khóm phượng
Không cất lời ca bởi cớ gì???
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0