Chiều thứ bảy căn cứ buồn như chết
Đường thênh thang hoa nắng quyện chân gầy
Thăm cô nàng áo tím buổi chiều nay
Để cô quạnh trở về mai chủ nhật
Áo em tím lịm hồn anh cũng tím
Tím hồn anh tím cả giọt thơ anh
Áo tím em như vạn bức tường thành
Nhốt anh kín trong vòng vây thương nhớ
Yêu áo tím từ năm mười sáu tuổi
Và bây giờ chỉ để nhớ thương em
Anh yêu em thương áo tím vô cùng
Vì em bảo em yêu màu áo tìm
Hòa nỗi nhớ tôi say từng giọt mực
Bước rong đời lở vướng nghiệp làm thơ
Mượn nét bút điểm tô đời cơ cực
Lá trên cành vút khẻ rụng vu vơ
Nguyễn Quốc Khánh