📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Khát

1 trả lời, 1.322 lượt xem — Trang 1 / 1
Đêm.

Mưa phố

Vẫn một mình ta khát

Thèm vầng trăng nơi xa ấy trọn đời

Thèm dòng kinh nơi ấy có em tôi

Trong xa vắng. đến một đời chẳng dứt



Đêm.

Mưa phố

Những giọt buồn cũng thật

Tựa là em trong trang nắng miệt vườn

Lục bình trôi. Mang nỗi nhớ nhiều hơn

Bao đêm vắng. để ai nằm mơ phố?



Chiều Hồ tây,bước chân còn dang dở

Bởi chờ em trong hanh nắng thu vàng

Bởi đợi em khi lưu luyến Đông sang

Thêm day dứt đến tận cùng. Chẳng rõ?



Hà Nội ơi-Thèm một vầng trăng tỏ

để được ngân trong sóng sánh ta mình?

để mà yêu- trong một kiếp nguyên trinh

Trong thương nhớ. Vẫn một mình. Chẳng biết?

Hà Nội 21/4/201
Đăng nhập để trả lời
0
Ta vẫn hát, khúc giao mùa chẳng dứt
 
Ai bảo rằng:
ta lại vừa“quăng lên
Trên từng  trang
nhật ký
Những vẫn thơ
như thổn thức cựa mình”
Ta làm sao đẹp tựa ánh bình minh
Bởi ta biết giới hạn mình chẳng có?
 
Chỉ là ‘quăng” cái hồn ta người thợ
Mãi tầm cao nhưng mơ ước lại thừa
Áo ướt vai.
Trong trang nắng, dầm mưa
Ta vẫn hát khúc giao mùa chẳng dứt.
 
Ta lại quăng cái hồn ta chẳng thật
 Để mà mơ, mơ cuốn gọn mây hồng
Để từng đêm  cho em gối- mềm không?
Trong xa vắng cứ một mình thổn thức
 
Ờ thì quăng nốt cái  gì chân thực
Hóa thành mây cho được vắt ngang trời
Để chà lên bờ vai ấy – em tôi
Lau khô mắt. Mấy giọt đời- chẳng biết?
 
Người yêu ơi. Đâu phải rằng ly biệt
Cấm ta cười, ta thương nhớ, em ơi
Chỉ là mơ nhưng vẫn thấy biển khơi
Trong man mác của kiếp đời lãng tử!
 
Chỉ là ta, vẫn là ta- một nửa
Của nhịp tim nhanh chậm khát em về
Còn nửa kia quăng đi hết cơn mê
Cho em tới  mà dỗi hờn chẳng biết?
 
Miền Nam ơi, cái hồn ta mãi thiệt
Chỉ giản đơn như hệt trái tim mình
Những tầng cao trong vương nắng lung linh
Ta vẫn hát. Khúc nhạc tình- chẳng dứt
Đăng nhập để trả lời
0