<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-03 14:34:20thuhaz>
Tự nghĩ
Mỗi sớm mai ánh mặt trời khẽ gọi
Tiếng gọi cuộc đời đi mãi khúc ngày xanh
Khúc hát ấm vang mãi lòng đất lạnh
Bước chân hùng trải rộng thảo nguyên xanh.
Có đôi lúc đứng lặng nhìn biển đời dâu bể
Thoáng chạnh lòng bao kiếp sống chơi vơi
Ngẫm lại ta cũng một kiếp người
Sao bao kiếp cứ mãi là ảo ảnh.
Ngày hôm nay và bao ngày hôm trước....
Đối diện cuộc đời "con nhóc ngẩn ngơ"
Rồi ngày mai và bao ngày sau nữa....
Thay đổi gì chăng giữa chốn bụi trần
Hay chỉ thế, chỉ là con nhóc nhỏ
Nhìn cuộc đời qua ao nước vuông trong
Nhìn con người bằng nụ cười khẽ gợi
Thoáng chút suy tư trước những nhọc nhằn.
Thanh Đình