📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

MỘT VÌ TINH TÚ NHỎ NHOI 🔒

1.578 trả lời, 135.844 lượt xem — Trang 48 / 53




0




0




0





0




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 16:54:50Kha Khả Tú>



[/align]
[/align]
0





0





0





0



0




0




0






0






0




0







0





0






0




0




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 19:57:07Kha Khả Tú>





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 19:57:36Kha Khả Tú>









0

Cháu chào Chú Trúc, Cô Khiết ạ !)




Trời!
Thời gian trôi
Đã cuốn theo tuổi đời
Nay tôi đã thành chú
Già rồi sao tôi ơi?

Có ai gọi một lời
Mà lòng mình tan nát
Bàng hoàng và tan nát
Dòng thơ viết chẳng xuôi

Không
Không đâu em ơi
Trúc xanh nào có tuổi
Hoàng hôn về vẫn mới
Trăng vàng về vẫn tươi
Đông giá vẫn tươi cười
Sao gọi anh bằng chú?


Mến chào KKT đến thăm DTT và góp vui những lời thơ nhí nhảnh rất hay nhé.Sao KKT khôn thế, tự nhận mình trẻ trung còn mọi người đều bị "lên chức" cả là sao ???



Thơ đốt rồi
Bút bẻ rồi
Đầu đi cắt trọc
Có người ngồi khóc
" Ôi! sao em độc ác
Đã giết thơ rồi  lại giết cả thi nhân"

Cô bé kha khả Tú ơi. Cô bé là người độc ác nhất trần gian. Tôi cũng đã từng bị một cô bé gọi bằng bác nên tôi rất đồng cảm với anh bạn trúc mùa đông của tôi. Gửi tặng cô bé một bài thơ tôi viết khi bị gọi bằng bác để cô bé rút kinh nghiệm nhé


  
  Bụi thời gian
                     Gửi Mây chiều
Có một người đã đốt thơ rồi   "1"
Cay đắng bây giờ đến lượt tôi
Vẫn nghĩ lòng mình là hương cốm
Nên thơ tình tôi trải muôn nơi
 
Vẫn ước em là tầu lá sen
Gói thơ tình tôi viết tặng em
Trăm năm tóc ngả mầu mây trắng
Mây trắng tôi
               Tìm
                      Mây chiều em
 
Sao nhỉ tôi không chạy trốn?
Còn đâu hương cốm của tình yêu
Chiều nay có một làn mây xám
Rắc bụi thời gian lên chữ " Yêu"
 
Nàng thơ giờ đã vài nghìn tuổi
Gọi bằng gì đây cô bé ơi?
Lớp bụi thời gian cô bé rắc
Đã làm trắng xóa cả thơ tôi
              Hà nội 4 -8- 2008
         Viết nhân được một cô bé gọi bằng bác
 
"1"  Thơ tôi tôi đã đốt rồi
                     Thơ không tuổi

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-02 05:10:06Kha Khả Tú>





Có một khu vườn-
ở một nơi xa xôi

Thuở ấy, khi ta chỉ là 1 đứa trẻ
Chơi với dây thường xuân quanh quẩn trong vườn






Nơi chốn đó, là tuổi thơ yên ắng

Có ông bà bố mẹ bước theo cùng

Ta hạnh phúc, dạo chơi vườn xinh xắn,

Thật vô tư và chẳng lo lắng gì





Bánh thời gian quay...gió cứ thổi qua


Rải vào vườn ươm mầm mơ mới lạ

Những đóa hoa tình yêu nảy nở đâm chồi


Hoa hồng nhung sáng rực cả vòm trời





Ta gọi đùa hoa nữ hoàng của tình yêu

Nàng hé nhuỵ, khoe sắc tuổi dậy thì

Dáng hoa đẹp cho người say nhìn đắm đuối







Ta thích lắm định đưa tay khẽ hái



Nhưng vô tình chạm phải chiếc gai đâm


Giọt máu hồng rỉ chảy vào tận tâm


Lòng ta nhức nhối trái tim bị dầm








Dòng thời gian cứ đẩy mãi cuốn trôi....

Miền kí ức đã quên rồi cơn nhức nhối


0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 18:48:29Kha Khả Tú>




Bỗng một hôm...Có nàng thủy tiên chào hỏi









Rạo rực lòng ta tim cứ đâp liên hồi



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-02 05:15:39Kha Khả Tú>





Nàng mở lời làm ngây ngất cả hồn côi


Nàng đắm đuối trao lời thề hẹn ba sinh










Nào ngờ đâu nàng lại vội vong tình


Ta cúi đầu nghèn nghẹn khóc một mình,


Lệ cứ chảy lênh đềnh như ghềnh thác



Rồi từ đấy lòng ta hoang vu như sa mạc


Nghe tiếng lòng vang dội giữa vườn không
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 20:00:14Kha Khả Tú>


Lòng tan nát tưởng không còn gì hy vọng

Bỗng một ngày xuất hiện nàng Quỳnh Hương








Ta và nàng cùng sánh bước trên đường


Nàng kiều diễm ngát hương ... ta ôm mộng







Ta hạnh phúc với tình nàng trân trọng

Nhưng mộng tình nàng sớm nở tối tàn phai







Đau nhói lòng ta biết trách hờn ai
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 20:01:56Kha Khả Tú>





Và cứ thế dòng đời trôi... trôi mãi

Khu vườn xưa sắc thắm rồi lại phai







Trong lòng ta cứ một nỗi u hoài

Hoa cứ nở và cứ tàn phai theo năm tháng





Ta trân trong nâng niu từng cánh thắm

Ấp yêu hoa vào mảnh đất đẹp tươi

Ươm mầm mơ những đóa hoa cho đời



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 20:04:23Kha Khả Tú>
Rồi thời gian có ai chờ ai đợi

Sắc hồng tươi với mộng đôi mươi


Ngát hương xuân để tô điểm cho đời


Cho đau khổ , cho cả tuyệt vời hạnh phúc.


Kha Khả Tú


( Kể chuyện tưởng tượng tới đây là hết rồi. Cảm ơn các bạn đã lắng nghe ạ ! [sm=rose1.gif] )




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 20:32:32Kha Khả Tú>





nguyễn thế duyên








Kính lão đắc thọ
Sách để đầy kho
Tú đâu kính lệch
Xin Lão Thế Duyên
Chấp cho Hiền Điệt
Lời cháu tỏ thiệt
Mong ông chấp nhe
Kính bút chú nè
Cháu out bác nhé

Kha Khả Tú

 Trêu xong chạy trốn nhanh thôi !  Kẻo bị đòn ... Ý...ỳ...chạy nè            
 
0