📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Tự Tình

4 trả lời, 1.229 lượt xem — Trang 1 / 1
ta vẫn cố gắng ngoi lên
khỏi nỗi buồn phiền trùng lấp
có lẽ mùa thu đã đến
nên chiếc lá vàng
run rẩy xót xa
trước cơn gió lốc
của cuộc tình rời rã
đắng cay

ta nghe như lời tình tự bên tai
lời ru trầm ấm
chất ngất miệt mài
nỗi nhớ đời đời bất tận
xâm chiếm tim ta
với bao hình ảnh
chợt đến chợt đi trau chuốt dỗ dành

ta thấy bầu trời giờ không còn xanh
như ước mơ xưa
ngày nào ấp ũ
suốt một thời rộn rã đón đưa
đã qua mau như con nước lũ
làm ướt mềm kỷ niệm ngủ yên trong tiềm thức

ta ngỡ thu đi mang theo buồn bực
vào vùng lãng quên
như tình yêu không bao giờ có thực
quá khứ lênh đênh
như tâm hồn nổi chìm với sóng vỗ
thời gian lạnh lùng
mặc những lời cầu khấn đêm ngày, những tàn phai xô đẩy
dày vò tận cùng
ký ức thơ ngây
nhung nhớ ...
vthl
Đăng nhập để trả lời
0
Weocom Hongloan đến góp vui với vườn thơ vntq nha hy vọng lại được đọc típ những tác phẩm hay của bạn ,,,chúc bạn có những phút giây thoải mái khi tham gia với dd nha !

Vuốt lại tóc xanh ngắm lại mình
Vẽ thêm môi thắm đượm nét xinh
Vắt buồn trên áng mây phiêu lãng
Gửi sầu theo nước..đuổi lục bình

Thế nhân nhiều lắm sự tình
Đêm trăng ta chỉ bóng mình mà thôi
Tự tình viết hết để rồi
Ngày mai nhẹ nhõm trên ngôi --yên bình.....


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Băng Nguyệt nói yên bình thanh thảng
Cớ sao buồn lảng vãng không nguôi
Cớ sao chẳng thấy nụ cười
Trăng buồn đơn bóng...Không lời Vô Tư[&o][&o][&o]


Ta yêu hạt bụi vướng hài
Ta yêu từng sợi tóc mai phủ chiều
Ta yêu sóng mắt mỹ miều
Vì em giọt nắng cũng nhiều vấn vương...
Đăng nhập để trả lời
0
Thank you, Bang Nguyet!
Đăng nhập để trả lời
0
Quay lại bến xưa

Vào một ngày xưa dĩ vãng,
Chia tay nhau ta tìm kiếm một tương lai
Chân bước đi không lo nhiều phía trước
Chỉ sợ người chờ đợi bước sang ngang.

Nay ta về sao bỗng nhiên lo lắng,
Người vẫn chờ nhưng lòng có đổi thay?
Nét sương gió còn lưu trên bờ mắt...
Mộng uyên ương còn đó hay tàn phai ?

Ta vẫn biết ra đi là có lỗi
Nàng đợi chờ quên mất tuổi thanh xuân
Ta đã nói lòng này không phụ bạc
Tháng rộng ngày dài ta mãi sẽ bên nhau.

Nary

ps: Có nhiều tâm sự quá nên không viết thành thơ đươc. Viết đại mấy hàng, bà con bỏ lỗi cho.
Đăng nhập để trả lời
0