Có mùa Xuân nào cho mẹ không em?
Dĩ vãng buồn, và ký ức không quên
Đêm chạy giặc Tháng Tư Đen ngày đó!
Mẹ dắt dìu cả đàn con khốn khó
Vượt trùng dương với thuyền nhỏ mong manh
Trên đại dương bị hải tặc hoành hành
Mẹ tuẩn tiết liệt oanh ngời gái Việt
Oan khiên đó giờ làm sao em biết!?
Ba mươi năm rồi,dân Việt chịu đau thương
Ba mươi năm rồi, người Việt sống tha phương
Di dân khắp nẽo đường trên thế giới
Mùa Xuân này, xin em cho anh gởi
Một đóa hồng đến người mẹ năm xưa
Với lòng thành cầu nguyện sớm trưa
Cho hồn mẹ ngày mai thanh thóat.
Duy Văn Hà Đình Huy
[/align]