📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

PABLO NERUDA -người mất nhưng thơ vẫn trường tồn

5 trả lời, 1.974 lượt xem — Trang 1 / 1
XCIV
 [/align]Nếu anh chết, hãy sống giùm anh bằng sức mạnh tinh tuyền [/align]để những gì xanh xao và lạnh lẽo phải hừng lên;[/align]hãy phóng tia mắt đăm đăm của em từ phương nam đến phương nam,[/align]từ mặt trời đến mặt trời, cho đến khi em hát vang như tiếng đàn ghi-ta ngân vọng.[/align] [/align]Anh không muốn em ngưng tiếng cười hay ngưng nhịp bước,[/align]anh không muốn di sản của niềm vui anh phải bặt tiếng im lời;[/align]đừng kêu vào lồng ngực anh, anh không còn ở đó.[/align]Hãy sống trong sự vắng mặt anh như giữa một ngôi nhà.[/align] [/align]Sự vắng mặt như ngôi nhà rộng lớn[/align]mà em sẽ bước xuyên qua những bức tường[/align]và treo những tấm hình trong không gian trống vắng.[/align] [/align]Sự vắng mặt như ngôi nhà trong suốt[/align]nên trong sự chết anh sẽ vẫn nhìn thấy em[/align]và nếu em khổ đau, anh sẽ chết thêm lần nữa, cưng yêu.[/align] [/align] [/align]--------------[/align]Nguồn: Pablo Neruda, Cien sonetos de amor (Buenos Aires: Editorial Losada, 1960; ấn bản mới, Barcelona: Editorial Seix Barral, 1995).[/align] [/align] [/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0




Bài thơ tình số 89 trong CIEN SONETOS DE AMOR [/align]




[/align]

 [/align]
Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn,
... a la suavidad que cambió mi destino.
 [/align] [/align] [/align]PABLO NERUDA [/align](1904-1973)[/align] [/align] [/align]LXXXIX
 [/align]Khi anh chết, anh muốn em vuốt mắt anh:[/align]anh muốn ánh sáng và dưỡng chất của đôi bàn tay em yêu dấu[/align]trải niềm tươi mát lên anh một lần nữa:[/align]để anh cảm nhận sự dịu dàng đã làm thay đổi cả đời anh.[/align] [/align]Anh muốn em sống trong khi anh, chập chờn ngủ, chờ em,[/align]anh muốn đôi tai em vẫn còn nghe làn gió,[/align]muốn em ngửi mùi thơm của biển chúng mình đã cùng yêu[/align]và em tiếp tục bước trên bờ cát chúng mình từng sánh bước.[/align] [/align]Anh muốn mọi điều anh yêu tiếp tục sống,[/align]và em, người mà anh yêu và ca tụng hơn tất cả trên đời,[/align]hãy tiếp tục nở hoa, muôn ngàn đoá mãn khai,[/align] [/align]để em có thể gặt hái hết những gì tình yêu anh đã hiến,[/align]để bóng anh được trải dài theo mái tóc em,[/align]để vạn vật hiểu nguyên uỷ bài ca anh đã viết.[/align] [/align] [/align]--------------[/align]Nguồn: Pablo Neruda, Cien sonetos de amor (Buenos Aires: Editorial Losada, 1960; ấn bản mới, Barcelona: Editorial Seix Barral, 1995).[/align]
Đăng nhập để trả lời
0




Bài thơ tình số 46 trong CIEN SONETOS DE AMOR [/align]




[/align]

 [/align]
Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn,
... a tu corazón salvaje.
 [/align] [/align] [/align] [/align](1904-1973)[/align] [/align] [/align]XLVI
 [/align]Giữa tất cả những ngôi sao anh ngưỡng mộ,[/align]đẫm mình trên những dòng sông và trong những màn sương,[/align]anh đã chỉ chọn ngôi sao anh yêu dấu[/align]và từ đó suốt đời anh ngủ dưới trời đêm.[/align] [/align]Trong tất cả những cơn sóng, hết cơn này cơn khác,[/align]biển biếc xanh, cái lạnh biếc xanh, cành cây cũng biếc xanh,[/align]anh chỉ chọn cho riêng anh một cơn sóng:[/align]cơn sóng không thể buông rời nơi thể xác em.[/align] [/align]Tất cả những giọt nước, tất cả những rễ cây,[/align]tất cả những sợi ánh sáng khắp nơi dồn tụ lại,[/align]sớm muộn gì cũng tìm đến với anh.[/align] [/align]Nhưng anh chỉ muốn mái tóc em là của riêng anh, em yêu quí.[/align]Và trong tất cả những gì dịu dàng tổ quốc đã cho anh[/align]anh chỉ chọn lấy trái tim em man dại.[/align] [/align] [/align]--------------[/align]Nguồn: Pablo Neruda, Cien sonetos de amor (Buenos Aires: Editorial Losada, 1960; ấn bản mới, Barcelona: Editorial Seix Barral, 1995).[/align] [/align] [/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0




Bài thơ tình số 49 trong CIEN SONETOS DE AMOR [/align]




[/align]

 [/align]
Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn,
... a mi bienamada.
 [/align] [/align] [/align] [/align](1904-1973)[/align] [/align] [/align]XLIX
 [/align]Hôm nay: tất cả những gì của hôm qua đều rơi rụng[/align]giữa những ngón tay ánh sáng và đôi mắt chiêm bao,[/align]ngày mai sẽ đến bằng những bước chân xanh lá;[/align]không ai ngăn được dòng sông của rạng đông.[/align] [/align]Không ai ngăn được dòng sông của đôi tay em,[/align]đôi mắt của giấc chiêm bao em, cưng yêu,[/align]em là sự run rẩy của thời gian trôi qua[/align]giữa tia sáng thẳng đứng và mặt trời u ám,[/align] [/align]và mặt trời khép đôi cánh trên em[/align]nâng em lên và mang em đến với vòng tay anh[/align]như một đặc ân đúng lúc và bí nhiệm:[/align] [/align]Vì thế anh xướng lên tiếng hát cho ngày và cho vầng trăng,[/align]cho biển, cho thời gian, cho mọi tinh cầu,[/align]cho giọng nói em mỗi ngày và làn da em trong đêm tối.[/align] [/align] [/align]--------------[/align]Nguồn: Pablo Neruda, Cien sonetos de amor (Buenos Aires: Editorial Losada, 1960; ấn bản mới, Barcelona: Editorial Seix Barral, 1995).[/align] [/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Tụng ca cho lời phê bình
 [/align]Tôi sờ cuốn sách tôi:[/align]nó[/align]gọn,[/align]chắc,[/align]uốn cong[/align]như một con thuyền trắng,[/align]hé mở[/align]như một đoá hồng tinh khôi,[/align]trong mắt tôi[/align]nó là[/align]một chiếc cối xay,[/align]từ mỗi trang giấy[/align]một bông hoa của bánh mì[/align]mọc lên trên sách tôi:[/align]những tia sáng của chính tôi[/align]làm tôi mù mắt,[/align]tôi cảm thấy vô cùng[/align]mãn nguyện,[/align]hỏng chân khỏi mặt đất,[/align]tôi bắt đầu bước đi[/align]trên mây[/align]và rồi,[/align]bạn tri âm,[/align]bạn đã mang tôi xuống[/align]với cuộc sống,[/align]chỉ với một chữ thôi[/align]bạn bất ngờ cho tôi thấy[/align]bao nhiêu điều tôi chưa hoàn tất,[/align]và bao xa tôi có thể đi[/align]bằng sức mạnh và sự dịu dàng của tôi,[/align]giong buồm với con thuyền của khúc hát tôi.[/align] [/align]Tôi trở về như một con người tinh tuyền hơn,[/align]giàu có hơn,[/align]tôi có tất cả những gì tôi có[/align]và tất cả những gì bạn có,[/align]tất cả những cuộc du hành của bạn[/align]qua trái đất,[/align]tất cả những gì đôi mắt bạn[/align]đã trông thấy;[/align]tất cả những cuộc chiến[/align]mà trái tim bạn đã chiến đấu từng ngày[/align]giờ đây chúng xếp hàng[/align]bên cạnh tôi,[/align]và trong lúc tôi giơ cao chất bột mì[/align]của khúc hát tôi,[/align]bông hoa của bánh mì toả hương ngọt ngào hơn.[/align] [/align]Tôi nói, cảm ơn bạn,[/align]lời phê bình,[/align]động cơ thông tuệ của thế giới,[/align]khoa học thuần khiết,[/align]dấu hiệu[/align]của tốc độ, chất dầu[/align]cho cái xa luân vĩnh cửu của con người,[/align]thanh gươm vàng,[/align]hòn đá góc[/align]của kiến trúc.[/align]Lời phê bình ơi, bạn không phải là kẻ chuyên chở[/align]giọt nước[/align]to tướng bẩn thỉu[/align]của lòng ghen tỵ,[/align]lưỡi liềm cá nhân,[/align]hay con sâu mơ hồ,[/align]cong cớn[/align]trong hạt cà-phê đắng,[/align]bạn cũng không dự vào trò chơi[/align]của kẻ nuốt gươm già nua và đồng bọn,[/align]cũng không phải cái đuôi[/align]đểu cáng[/align]của con rắn hận cừu[/align]luôn luôn cuộn quanh nhánh cây trí xảo của nó.[/align] [/align]Lời phê bình ơi, bạn là[/align]một bàn tay[/align]nâng đỡ,[/align]là cái bọt bóng trong máy đo thủy chuẩn,[*] cái sườn thép,[/align]cái tâm động đồ hiển thị.[/align] [/align]Với chỉ một cuộc đời[/align]tôi sẽ không học hết.[/align] [/align]Với ánh sáng của những đời sống khác,[/align]nhiều đời sống khác sẽ sống trong khúc hát tôi.[/align] [/align] [/align]----------------[/align]Dịch từ nguyên tác tiếng Tây-ban-nha: “Oda a la crítica”, trong Pablo Neruda, Nuevas Odas Elementales (Buenos Aires: Losada, 1956) [ấn bản mới nhất phát hành vào tháng Sáu 2006].[/align] [/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Tụng ca cho một nhà thơ già
 [/align]Ông trao tôi bàn tay[/align]như một cội cây già[/align]chìa ra một nhánh gãy[/align]không[/align]lá, không hoa trái.[/align]Bàn tay[/align]ông[/align]đã từng viết từng se[/align]sợi chỉ và những mối dây[/align]của[/align]phận mệnh,[/align]giờ đây[/align]chằng chịt[/align]những vết hằn[/align]của những ngày, những tháng, những năm.[/align] [/align]Khô quắt trên mặt ông[/align]là[/align]văn bản[/align]của thời gian,[/align]chi chít[/align]và ngoằn ngoèo[/align]như thể[/align]những đường nét ấy[/align]và những dấu hiệu ấy[/align]đã được sắp đặt sẵn cho ông[/align]từ lúc sinh ra[/align]và từng chút từng chút[/align]không khí[/align]đã cắt nét cho chúng.[/align] [/align]Những đường dài sâu hoắm,[/align]những chương sách đã chạm khắc[/align]lên khuôn mặt tuổi tác của ông,[/align]những dấu hỏi,[/align]những chuyện huyền bí,[/align]những đốm sao,[/align]tất cả những gì bầy nhân ngư đã quên[/align]trong chốn xa xăm[/align]cô tịch của hồn ông,[/align]tất cả những gì đã rơi xuống từ[/align]bầu trời đầy tinh tú,[/align]đều in dấu trên[/align]khuôn mặt ông.[/align] [/align]Chưa bao giờ [/align]nhà thơ già nua[/align]nắm bắt được,[/align]bằng cây bút và trang giấy cứng,[/align]dòng sông tràn trề[/align]của cuộc sống[/align]hay vị thần vô danh[/align]vẫn thường ve vãn với thơ ông,[/align]và giờ đây,[/align]trên đôi má ông,[/align]trọn vẹn[/align]niềm bí mật ấy[/align]lạnh lùng[/align]phác hoạ[/align]phép toán đại số[/align]cho những khai thị của nó,[/align]và những sự vật[/align]nhỏ nhặt,[/align]thường hằng[/align]mà ông đã khinh rẻ[/align]giờ đây in lên[/align]vầng trán ông[/align]những trang[/align]uyên áo nhất của chúng,[/align]và[/align]thậm chí[/align]trên[/align]chiếc mũi của ông[/align]gầy[/align]như cái mỏ[/align]của con chim cốc lang thang,[/align]những chuyến du hành và những cơn sóng[/align]đã để lại[/align]nét chữ[/align]màu biển thẳm.[/align] [/align]Chỉ còn[/align]hai viên đá cuội[/align]lãnh đạm,[/align]hai viên mã não[/align]của đại dương[/align]trong[/align]cuộc giao tranh ấy,[/align]là[/align]đôi mắt ông,[/align]và chỉ qua chúng[/align]tôi mới thấy đốm lửa[/align]đã tàn,[/align]một bông hồng[/align]trong đôi bàn tay[/align]thi sĩ.[/align] [/align]Giờ đây[/align]bộ vét của ông[/align]đã quá rộng,[/align]tưởng như ông đang sống[/align]trong một[/align]ngôi nhà[/align]hoang,[/align]và tất cả[/align]những chiếc xương[/align]trong thân thể ông hiện lên[/align]dưới lớp da,[/align]xương,[/align]ông chỉ còn là[/align]xương,[/align]xương tỉnh thức[/align]và thông tuệ,[/align]một cái cây[/align]bé nhỏ, cuối cùng, bằng xương,[/align]là nhà thơ[/align]bị dập tắt[/align]bởi thư pháp[/align]của mưa,[/align]bởi những dòng suối[/align]vô tận[/align]của thời gian.[/align] [/align]Ở đó tôi rời ông,[/align]và ông bước vội về cõi chết[/align]như thể[/align]cái chết đang đứng đợi,[/align]gần như trần truồng,[/align]trong một công viên tối ám,[/align]và tay nắm tay[/align]họ sẽ[/align]đi về[/align]một buồng ngủ đang rã mục[/align]nơi họ sẽ ngủ[/align]như[/align]tất cả[/align]chúng ta[/align]sẽ ngủ:[/align]với[/align]một bông hồng[/align]khô[/align]trong[/align]một[/align]bàn tay[/align]và bàn tay ấy[/align]cũng sẽ tan biến vào cát bụi.[/align] [/align] [/align]------------[/align]Dịch từ nguyên tác "Oda al viejo poeta", trong Pablo Neruda, Obras Completas II, de 'Odas elementales' a 'Memorial de Isla Negra': 1954-1964; edición de Hernán Loyola con el asesoramiento de Saúl Yurkievich; prólogo de Saúl Yurkievich (Barcelona: Galaxia Gutenberg / Círculo de Lectores, 1999).[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0