📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Thế nào là "Đạo văn", thi cử có chấp nhận "Đạo văn"?

3 trả lời, 135 lượt xem — Trang 1 / 1
Trên báo người ta luận bàn rất nhiều về bài thi đại học môn văn được 10 điểm, với đủ cách nhìn nhận trên mọi phương diện và khía cạnh. Nhưng mình rất thắc mắc, trên nguyên tắc mọi hành động đạo văn đều không được chấp nhận, và điều đó được giáo dục rất bài bản ở chương trình học phổ thông. Vây thì tại sao sau khi phát hiện một trường hợp đạo văn rõ ràng như vậy người ta vẫn không có một biện pháp xử lý, dù là tượng trưng nhất. Vẫn ngang nhiên mặc định mười điểm, theo mình, là một sự cổ súy tình trạng đạo văn đang diễn ra nghiêm trọng ở các trường đại học, góp phần làm giảm chất lượng sinh viên đầu ra của các trường.

PS: Zhang thân mến, mình có đọc qua bài viết xuyên tạc giới trí thức Viet Nam, lúc đầu cũng có ý nghĩ sẽ phản biện lại từng ý, từng câu trong bài đó cho bỏ ghét, nhưng chợt nhận ra không đáng. Mong Zhang nên xóa những bài quá khích như vậy, thỉnh thoảng gặp một vài ý trong các bài bình luận cũng thấy rất bực mình rồi. Ngay miền nam này, cụ thể là Củ Chi có dòng họ có 30 người thì đã hy sinh 29 người trong cuộc chiến khốc liệt qua, có dòng họ toàn bộ con cháu đều bị nhiễm chất độc màu da cam, để những bài viết như thế theo mình là không nên, không phải tự do ngôn luận là được tự do xuyên tạc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-21 20:34:06Ngọc Lý>
.

Trích đoạn: honam

Trên báo người ta luận bàn rất nhiều về bài thi đại học môn văn được 10 điểm, với đủ cách nhìn nhận trên mọi phương diện và khía cạnh. Nhưng mình rất thắc mắc, trên nguyên tắc mọi hành động đạo văn đều không được chấp nhận, và điều đó được giáo dục rất bài bản ở chương trình học phổ thông. Vây thì tại sao sau khi phát hiện một trường hợp đạo văn rõ ràng như vậy người ta vẫn không có một biện pháp xử lý, dù là tượng trưng nhất. Vẫn ngang nhiên mặc định mười điểm, theo mình, là một sự cổ súy tình trạng đạo văn đang diễn ra nghiêm trọng ở các trường đại học, góp phần làm giảm chất lượng sinh viên đầu ra của các trường.



Tôi nghĩ thắc mắc và đề nghị Honam đưa ra rất xác đáng.

Tuy đây là một thói quen do cách học từ chương và giáo điều tạo thành nếp lâu đời trong lề lối giáo dục, thay đổi một sớm một chiều hầu như không thể được, nhưng chúng ta cũng nên bắt đầu có biện pháp rõ ràng, càng sớm càng tốt, vì không thể chậm hơn được nữa.

Trên diễn đàn Việt Nam Thư quán của chúng ta, và ngay trong mục Bình Luận Văn Học này, chúng ta cũng đã thảo luận nhiều về vấn đề đạo văn, hay sử dụng bút hiệu của người khác, nhiều khi tầm ảnh hưởng có mức sâu rộng hơn chúng ta tưởng.

Cách đây không lâu, Meta4954 có viết bài về Độc Lập Tư Duy, tại đây:

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nqn4n1nmn31n343tq83a3q3m3237nvn

Chúng ta cũng có thể học kinh nghiệm cải tổ của Nhật dưới thời Minh Trị, theo tư tưởng "Thoát Á", của Fukuzawa Yukichi, với bài dịch tại đây:

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180639

Fukuzawa là người đưa ra nguyên tắc nổi tiếng: "Độc lập quốc gia thông qua độc lập cá nhân" (national independence through personal independence), tức là một xã hội muốn phát triển phải dựa trên những cá nhân có khả năng tư duy độc lập và sáng tạo, chứ không phải dựa vào chính phủ. Ông kêu gọi các sĩ phu Nhật Bản àm việc theo phương châm "coi trọng quốc gia và coi nhẹ chính phủ", tự tin vào sức mạnh cá nhân (individual strength) mà không phụ thuộc vào sức mạnh của người khác.

Đây cũng chính là tư tưởng Khai Sáng của Kant, mà nhiều học giả Việt đã bỏ công dịch thuật cũng như cố gắng giới thiệu với nền giáo dục mới của Việt Nam. Điển hình là bài dịch của Quốc Việt về "Khai sáng" của Kant do Linhbach mang vào diễn đàn, và bài tham luận của Tiến Sĩ Thái Kim Lan về Khai Sáng và Tiến Bộ, các bạn có thể đọc trong diễn đàn Việt Nam Thư Quán tại đây:

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=173042

Cổ võ sự phát huy những suy nghĩ riêng của từng học trò, đưa đến khả năng độc lập tư tưởng của cá nhân, và đưa đến sự sáng tạo thực sự, góp phần vào bước tiến chung của xã hội, là một điều rất cần thiết cho sự phát triển và tiến bộ của đất nước.

Hy vọng nền giáo dục của chúng ta sẽ đặt nặng quan điểm này, ngay từ bây giờ.

Và cũng hy vọng là quan điểm tự do tư tưởng sẽ được sự hỗ trợ của Lập Pháp, Hành Pháp, và Tư Pháp, dựa trên Hiến Pháp. Vì chỉ khi tự do tư tưởng được chính thức tôn trọng theo Hiến Pháp, xã hội mới thực sự phát triển. Điều này đòi hỏi chính quyền tôn trọng tự do báo chí, truyền thông, và tự do xuất bản cùng phổ biến tác phẩm của mọi cây viết.

Đây là một trong các quyền căn bản của con người được quy định theo Nhân Quyền Quốc Tế.


.
Đăng nhập để trả lời
0
Trong thi cử mà "đạo văn" thì đúng là không tốt nhưng trong cuộc sống đôi khi người ta "đạo văn" - tức là cả đời chẳng viết được chữ nào nhưng lại đăng rất nhiều bài của người khác hoặc đưa thật nhiều link cho mọi người thưởng lãm thì vẫn là tốt, có sao đâu. Có thể gọi đó là những người sưu tầm tốt, đem lại rất nhiều lợi ích cho bạn đọc.
Hồng hoa diễm tuyệt ngát thơm hương
Mưa gió Vu Sơn luống đoạn trường
Thử hỏi Hán cung ai sánh dược
Hán nương Phi Yến sắc hoa nhường
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tia Ngọc Tuyết

Trong thi cử mà "đạo văn" thì đúng là không tốt nhưng trong cuộc sống đôi khi người ta "đạo văn" - tức là cả đời chẳng viết được chữ nào nhưng lại đăng rất nhiều bài của người khác hoặc đưa thật nhiều link cho mọi người thưởng lãm thì vẫn là tốt, có sao đâu. Có thể gọi đó là những người sưu tầm tốt, đem lại rất nhiều lợi ích cho bạn đọc.


"Đạo" trong "đạo văn" lấy từ nguyên chữ "đạo chích", nghĩa là "ăn trộm", tức là lấy của người khác làm của mình.

"Đạo văn" là chép văn, ý tưởng của người khác và để tên mình vào thành tác giả, hoàn toàn "ăn trộm" công lao suy tư của người khác. Đây là điều tối kỵ, đáng xấu hổ nhất của một người viết. Trong xã hội phát triển, tội "ăn trộm tư tưởng" (copyright) là tội không tha thứ được, sẽ bị kiện ra tòa và phải chịu phạt rất nặng nề.

"Sưu tầm" là khi mình chép tác phẩm của người khác nhưng có ghi rõ xuất xứ, tên tác giả, và chỉ nhằm học hỏi, truyền bá tư tưởng.

Hai việc làm này khác nhau hoàn toàn về nguyên tắc, phương cách, tâm ý.

Mong các bạn phân biệt rõ ràng, tránh ngộ nhận.

[:(]
Đăng nhập để trả lời
0