📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

NGHĨ TỚI BIỂN - XUÂN DỤC

3 trả lời, 1.259 lượt xem — Trang 1 / 1
Có phải rằng thương nhớ lại tìm nhau
Hay muôn đời biển tình tung gió mát
Gió vô tư hay sóng dạt dào ca hát
Chỉ bóng người tư lự trước hoàng hôn.

Nước thì trong sao mặn đến bồn chồn
Người tắm biển có mong lòng thanh khiết
Biển nông, sâu sóng ngầm nào đã biết
Có một điều biển mặn chẳng riêng ai.

Mắt hẹp sao đo hết rộng dài
Nghĩ mà thương những người chưa tới biển
Chưa thấy được sóng hào hùng tan biến
Chưa tận nhìn trời nước bến bờ xa
Chưa thả hồn vào gió để reo ca
Làm sao biết biển bao dung đến vậy!

Giữa hoàng hôn mặt trời nào còn cháy
Những cánh buồm nhỏ bé dạt vể đâu?
Nếu xua đi mọi nỗi u sầu
Lòng có đẹp như là biển rộng?
Đăng nhập để trả lời
0
VỚI BIỂN


Đã qua đi bao tháng năm ròng
Biển đã rộng và tôi rồi khôn lớn.
Đi hết đất tôi lại về với biển
Biết bao điều thương mến nói cùng nhau.

Đất mịt mù bạc trắng hoa lau
Đường heo hút gập ghềnh bao đá núi
Nóng bỏng rát bàn chân thấm mọi
Tôi khát cùng dòng suối vượt rừng xa.

Tôi đến miền mơ ước của tôi xưa
Miền yên ổn cho lòng mình tĩnh lặng
Biển sẽ xoá đi bao điều cay cực
Nước lại duềnh lên trên có những lời ru...
Giấy kiên tâm hơn người!!!
Đăng nhập để trả lời
0
YÊN LẶNG

Anh và em cổ xưa như biển cả
Biển dịu dàng ru ngủ vỗ về ta
Anh và em cổ xưa như nỗi khổ
Tự ngàn đời ta muốn tránh cho xa.

Em yêu ơi, ta mệt rồi có phải
Những con tàu trắng kia không đến đón chúng mình.
Ta chỉ đón lớp lớp triều ập đến
Để ngả vào tình biển lớn mênh mông.

Cái vực thẳm đại dương mọi điều như hiểu hết
Với chúng minh, chẳng bắt nạt gì nhau
Hãy yên tĩnh nếu không còn cách khác
Nếu không còn biết cách chạy đi đâu.

Anh hít thở tóc em đẫm sóng triều sa ngái
Như hít thở mùi hương một xứ lạ xa mình
Anh sung sướng vì anh không vĩ đại
Và em không sắt đá cùng anh.
Giấy kiên tâm hơn người!!!
Đăng nhập để trả lời
0

CHUYỆN NHỎ NGÀY THƯỜNG

Ông cháu tôi hối hả đến trường
Tíu tít áo khăn, rộn ràng sách vở
Ông háo hức
Cháu vào ra rạng rỡ
Hôm nào cũng buổi học đầu tiên.

Chợt sáng nay
Trước cổng trường gặp người ăn xin
Bà cụ trạc tuổi mẹ tôi ngày mẹ mất
Lời van vỉ cất lên từ đôi mắt

Tôi lục tìm
Cẩn thận lục tìm
Và chọn ra một tờ bạc lẻ
Thả xuống lòng nón mê

Đột ngột cháu tôi nhoài khỏi xe
Tất cả gia tài: một nghìn quà sáng
Cung kính đặt vào tay cụ bà bất hạnh
Tôi lặng người quay đi.


Giấy kiên tâm hơn người!!!
Đăng nhập để trả lời
0