📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

CON ĐƯỜNG BỎ QUÊN - Khánh Phương

1 trả lời, 1.284 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-14 19:11:03Khanh Van>
Có con đường ta đi đã bỏ quên
Sau năm tháng sẽ bất ngờ tìm lại
Cỏ đã xanh và thơ ngây hoa dại
Mưa vỡ oà. Nắng thắp. Vẫn thinh không.

Em đi tìm cái ngả đã ngủ quên
Bông hoa lúa chỉ đợi người khiêm tốn...
Đập vỡ nụ cười và ngoắc tay hò hẹn
Cát sân trường rồi cũng thế phôi phai

Thời gian trong như ô kính không người
Em nghiêng ngả va vào trong trắng quá
Ôi năm tháng bao nhiêu buồn khó tả
Ai buộc tội mình để mất cái hư không?

Thế là đi, thế là mãi vào đông
Mưa đã tắt và nắng không còn nữa
Con đường ấy ai đem thiêu vào lửa
Cho suốt đời day dứt nỗi bỏ quên!
Đăng nhập để trả lời
0

Con chim quyên gọi bạn
Tím chiều hoa bâng khuâng
Em má đỏ bồ quân
Tóc bay hoài nỗi nhớ.

Mùa thu chừng bỡ ngỡ
Bờ vai gầy khói sương
Nhịp guốc vang khe khẽ
Giọt mưa tan trên đường

Lối sỏi mòn thân quen
Em mỗi ngày qua đó
Khu vườn xưa tuổi nhỏ
Mình tôi buồn vu vơ

Lục bình trôi mênh mang
Dòng sông xanh vời vợi
Thuyền ai neo bến đợi
Tím chiều hoa bâng khuâng.


Giấy kiên tâm hơn người!!!
Đăng nhập để trả lời
0