ThueSach.vn - Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức (Diệp Tử) - Giảm 88% Giá Bìa: "Trước kia từng phân công việc nhà rõ ràng, Hứa Gia Trì nấu cơm, Dư Tịnh rửa bát, kết quả là cô thường xuyên giở trò khôn vặt để trốn tránh việc nhà, Hứa Gia Trì rất dễ tính, luôn bao dung và chiều chuộng cô. Có lúc cô cũng giả bộ giúp, nhưng lại càng làm mọi thứ tồi tệ hơn. Hứa Gia Trì dứt khoát ôm hết mọi việc, trong nhà sạch sẽ ngăn nắp, bố mẹ chồng lại nghĩ là công lao của cô, suốt ngày khen ngợi. Hứa Gia Trì chỉ cười thầm, nhưng chưa từng vạch trần, lâu dần, cô cũng yên tâm thản nhiên đón nhận mọi lời khen ngợi. Có người chồng thương yêu mình như vậy, cô không hề nghi ngờ về việc mình đang rất hạnh phúc...."
Thuê Tiểu Thuyết Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Những gì đã từng có, xin đừng vội lãng quên. Những gì không có được, lại càng phải trân trọng. Những gì thuộc về mình, đừng dễ dàng từ bỏ. Những gì đã mất đi, hãy giữ làm hồi ức.
… Có lẽ đã từng lướt qua nhau trong biển người mênh mông, lúc ngoảnh đầu nhìn lại sẽ có cảm giác quen thuộc. Cũng có thể một phía vẫn còn độc thân, ánh mắt đăm đắm nhìn dán vào người kia.
Cũng không loại trừ cả hai vẫn một mình, nhìn nhau nở nụ cười, sau đó hoặc sẽ tiếp tục duyên phận trước kia, hoặc sẽ vì hàng vạn nguyên do mà lại bỏ qua nhau lần nữa.
Đương nhiên có khả năng nhất là anh đã có vợ, em đã có chồng, mỗi người đều khoác tay nửa kia của mình, gặp lại nhau khi đang tản bộ trong công viên, chuyện cũ ùa về, nhìn nhau mỉm cười rồi tiếp tục đi lướt qua nhau…
Sách Hay Cùng Thể Loại:
Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu (Diệp Tử)

Trích Đoạn:
Ba người hàn huyên một hồi, Doãn Tiểu Mạt lên đường “hồi phủ”. Cô xuống xe sớm một điểm, tới khu chợ gần nhà mua đồ ăn, trên đường nhận được điện thoại của Nghê Thiến: “Chị đây sắp chết đói rồi!!!”. Doãn Tiểu Mạt cười nói: “Về ngay đây! Đồ con mèo tham ăn!”.
Doãn Tiểu Mạt quen biết Nghê Thiến khi đi làm thêm, Nghê Thiến hơn cô ba tuổi. Lúc ấy hai người đều làm thuê cho một nhà hàng, Nghê Thiến bị khách quấy rối, vốn định bấm bụng chịu đựng, nhưng lại bị vu oan trộm tiền, Doãn Tiểu Mạt nhịn không được đứng ra làm chứng, kết quả hai người đều bị đuổi việc, sau đó càng ngày càng thân thiết. Nghê Thiến tốt nghiệp xong may mắn tìm được một công việc trợ lý nhân sự ở thành phố này, mấy ngày trước đi công tác, trên máy bay vô tình gặp được Ngũ Trác Hiên, liền giúp Doãn Tiểu Mạt chuyển lời hâm mộ tới anh ta, vì thế mới dẫn tới sự kiện Weibo kia.
Doãn Tiểu Mạt làm mấy món rất ngon, Nghê Thiến ăn no mà vẫn không chịu buông đũa, mãi tới khi không thể nuốt nổi nữa mới luyến tiếc từ bỏ, xoa xoa cái bụng căng tròn: “Lâu lắm rồi không ăn no như thế”.
“Sau này chỉ cần rảnh thì em sẽ làm cho chị ăn.” Doãn Tiểu Mạt nói đầy nghĩa khí.
Nghê Thiến sáng rực hai mắt: “Thật không?”.
“Thật!” Doãn Tiểu Mạt vỗ ngực đảm bảo. Trước đây ở một mình, cô thường làm biếng nấu nướng, chỉ ăn qua loa cho xong bữa. Bây giờ sống chung với Nghê Thiến rồi, chị ấy lại còn giúp đỡ cô rất nhiều, nấu cơm cho chị ấy ăn nào có đáng gì.
Nghê Thiến cảm động đến mức nước mắt vòng quanh: “Rốt cuộc tôi cũng tìm thấy phiếu cơm dài hạn của mình rồi!!!”.
Doãn Tiểu Mạt: “…”.
Thu dọn bát đũa xong, Doãn Tiểu Mạt đang định gọi điện cho biên tập Úc kia để hẹn thời gian nói chuyện về công việc vẽ tranh minh họa thì người ta đã gọi cho cô trước.
Điện thoại vừa nối thông, Doãn Tiểu Mạt lập tức căng thẳng, nói năng lộn xộn: “Chị Úc, xin hỏi chị họ gì?”.
Người bên kia bật cười: “Chị họ Úc.”
Doãn Tiểu Mạt bấy giờ mới ý thức được mình nói sai, hai gò má đỏ bừng, may mà đối phương không nhìn thấy.
“Không biết Tiểu Lương đã nói với em chưa, mai em có thời gian không, chị mời em tới văn phòng tạp chí một chuyến, chúng ta bàn cụ thể về công việc.”
“Có ạ! Có ạ!” Doãn Tiểu Mạt gật đầu như giã tỏi.
Biên tập Úc nói địa chỉ cho cô: “Mai gặp nhé!”.
Doãn Tiểu Mạt vui mừng ngồi tại chỗ xoay chiếc di động trên tay ba vòng, khuôn mặt tràn đầy hưng phấn.
“Trông cô thật chẳng có tý tiền đồ nào.” Nghê Thiến trêu chọc cô.
Doãn Tiểu Mạt không thèm để ý tới Nghê Thiến, hiện tại mục đích của cô chính là kiếm tiền, kiếm tiền và kiếm tiền, để nộp học phí, nuôi sống bản thân; tiết kiệm, tiết kiệm và tiết kiệm, để tới gặp Ngũ Trác Hiên. Hoa Lưu Ly từng nói, Ngũ Trác Hiên nhìn ngoài đời còn đẹp trai phong độ bỏ xa trên phim ảnh, nhưng cô chưa từng được gặp người thật bao giờ.
Nghê Thiến ném bịch sữa cho Doãn Tiểu Mạt, bình tĩnh nói: “Chị có quà này tặng cô đây”.
Doãn Tiểu Mạt khó hiểu, đâu phải sinh nhật cô chứ, tặng quà gì? Hơn nữa, không công mà hưởng lộc, cho dù hai người rất thân cô cũng cảm thấy không được tự nhiên.
ThueSach.vn
Thuê Tiểu Thuyết Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức
Những gì đã từng có, xin đừng vội lãng quên. Những gì không có được, lại càng phải trân trọng. Những gì thuộc về mình, đừng dễ dàng từ bỏ. Những gì đã mất đi, hãy giữ làm hồi ức.
… Có lẽ đã từng lướt qua nhau trong biển người mênh mông, lúc ngoảnh đầu nhìn lại sẽ có cảm giác quen thuộc. Cũng có thể một phía vẫn còn độc thân, ánh mắt đăm đắm nhìn dán vào người kia.
Cũng không loại trừ cả hai vẫn một mình, nhìn nhau nở nụ cười, sau đó hoặc sẽ tiếp tục duyên phận trước kia, hoặc sẽ vì hàng vạn nguyên do mà lại bỏ qua nhau lần nữa.
Đương nhiên có khả năng nhất là anh đã có vợ, em đã có chồng, mỗi người đều khoác tay nửa kia của mình, gặp lại nhau khi đang tản bộ trong công viên, chuyện cũ ùa về, nhìn nhau mỉm cười rồi tiếp tục đi lướt qua nhau…
Sách Hay Cùng Thể Loại:
Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu (Diệp Tử)
Trích Đoạn:
Ba người hàn huyên một hồi, Doãn Tiểu Mạt lên đường “hồi phủ”. Cô xuống xe sớm một điểm, tới khu chợ gần nhà mua đồ ăn, trên đường nhận được điện thoại của Nghê Thiến: “Chị đây sắp chết đói rồi!!!”. Doãn Tiểu Mạt cười nói: “Về ngay đây! Đồ con mèo tham ăn!”.
Doãn Tiểu Mạt quen biết Nghê Thiến khi đi làm thêm, Nghê Thiến hơn cô ba tuổi. Lúc ấy hai người đều làm thuê cho một nhà hàng, Nghê Thiến bị khách quấy rối, vốn định bấm bụng chịu đựng, nhưng lại bị vu oan trộm tiền, Doãn Tiểu Mạt nhịn không được đứng ra làm chứng, kết quả hai người đều bị đuổi việc, sau đó càng ngày càng thân thiết. Nghê Thiến tốt nghiệp xong may mắn tìm được một công việc trợ lý nhân sự ở thành phố này, mấy ngày trước đi công tác, trên máy bay vô tình gặp được Ngũ Trác Hiên, liền giúp Doãn Tiểu Mạt chuyển lời hâm mộ tới anh ta, vì thế mới dẫn tới sự kiện Weibo kia.
Doãn Tiểu Mạt làm mấy món rất ngon, Nghê Thiến ăn no mà vẫn không chịu buông đũa, mãi tới khi không thể nuốt nổi nữa mới luyến tiếc từ bỏ, xoa xoa cái bụng căng tròn: “Lâu lắm rồi không ăn no như thế”.
“Sau này chỉ cần rảnh thì em sẽ làm cho chị ăn.” Doãn Tiểu Mạt nói đầy nghĩa khí.
Nghê Thiến sáng rực hai mắt: “Thật không?”.
“Thật!” Doãn Tiểu Mạt vỗ ngực đảm bảo. Trước đây ở một mình, cô thường làm biếng nấu nướng, chỉ ăn qua loa cho xong bữa. Bây giờ sống chung với Nghê Thiến rồi, chị ấy lại còn giúp đỡ cô rất nhiều, nấu cơm cho chị ấy ăn nào có đáng gì.
Nghê Thiến cảm động đến mức nước mắt vòng quanh: “Rốt cuộc tôi cũng tìm thấy phiếu cơm dài hạn của mình rồi!!!”.
Doãn Tiểu Mạt: “…”.
Thu dọn bát đũa xong, Doãn Tiểu Mạt đang định gọi điện cho biên tập Úc kia để hẹn thời gian nói chuyện về công việc vẽ tranh minh họa thì người ta đã gọi cho cô trước.
Điện thoại vừa nối thông, Doãn Tiểu Mạt lập tức căng thẳng, nói năng lộn xộn: “Chị Úc, xin hỏi chị họ gì?”.
Người bên kia bật cười: “Chị họ Úc.”
Doãn Tiểu Mạt bấy giờ mới ý thức được mình nói sai, hai gò má đỏ bừng, may mà đối phương không nhìn thấy.
“Không biết Tiểu Lương đã nói với em chưa, mai em có thời gian không, chị mời em tới văn phòng tạp chí một chuyến, chúng ta bàn cụ thể về công việc.”
“Có ạ! Có ạ!” Doãn Tiểu Mạt gật đầu như giã tỏi.
Biên tập Úc nói địa chỉ cho cô: “Mai gặp nhé!”.
Doãn Tiểu Mạt vui mừng ngồi tại chỗ xoay chiếc di động trên tay ba vòng, khuôn mặt tràn đầy hưng phấn.
“Trông cô thật chẳng có tý tiền đồ nào.” Nghê Thiến trêu chọc cô.
Doãn Tiểu Mạt không thèm để ý tới Nghê Thiến, hiện tại mục đích của cô chính là kiếm tiền, kiếm tiền và kiếm tiền, để nộp học phí, nuôi sống bản thân; tiết kiệm, tiết kiệm và tiết kiệm, để tới gặp Ngũ Trác Hiên. Hoa Lưu Ly từng nói, Ngũ Trác Hiên nhìn ngoài đời còn đẹp trai phong độ bỏ xa trên phim ảnh, nhưng cô chưa từng được gặp người thật bao giờ.
Nghê Thiến ném bịch sữa cho Doãn Tiểu Mạt, bình tĩnh nói: “Chị có quà này tặng cô đây”.
Doãn Tiểu Mạt khó hiểu, đâu phải sinh nhật cô chứ, tặng quà gì? Hơn nữa, không công mà hưởng lộc, cho dù hai người rất thân cô cũng cảm thấy không được tự nhiên.
ThueSach.vn