📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Quảng Cáo - Rao Vặt

[PREVIEW] Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp (Tùng Tô)

0 trả lời, 1.239 lượt xem — Trang 1 / 1
ThueSach.vn - Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp (Tùng Tô): "Cô càng lùi, anh càng tiến. Cô cố né tránh, anh tìm mọi cách giáp mặt, chiếm đoạt cô. Liệu anh và cô có chống lại lực hút mãnh liệt khi con tim yêu bùng cháy? Liệu tiếng gọi tình yêu sẽ neo đậu bến nao? Liệu những uẩn khúc về thân thế của Cố Hứa Ảo và món nợ phong lưu của Bùi Trung Khải có ngăn cách được hai người?..."

Thuê Sách Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp



Cố Hứa Ảo - một đứa trẻ mồ côi, nhờ vào sự nỗ lực không ngừng nghỉ của bản thân đã trở thành một phiên dịch viên cao cấp, có địa vị và chỗ đứng trong một công ty có tiếng. Trong một chuyến công tác, cô đã gặp và có "tình một đêm” với Bùi Trung Khải - Tổng giám đốc phong lưu, tài giỏi theo một cách thức đầy kịch tính và đậm chất "bàn tay số phận”.

Cố Hứa Ảo bề ngoài luôn tỏ ra mạnh mẽ, đầy lòng tự tôn; nhưng kì thực cô có một trái tim rất mẫm cảm và yếu đuối. Bề ngoài cô luôn bình thản, lạnh lùng; nhưng kì thực cô rất quan tâm, để ý. Tạo hóa trêu ngươi đã đẩy Bùi Trung Khải vào cuộc đời cô, làm thay đổi nó, trái tim cô từng bước lỗi nhịp. Cô càng lùi, anh càng tiến. Cô cố né tránh, anh tìm mọi cách giáp mặt, chiếm đoạt cô.

Liệu anh và cô có chống lại lực hút mãnh liệt khi con tim yêu bùng cháy?

Liệu tiếng gọi tình yêu sẽ neo đậu bến nao?

Liệu những uẩn khúc về thân thế của Cố Hứa Ảo và món nợ phong lưu của Bùi Trung Khải có ngăn cách được hai người?

Sách Hay Cùng Thể Loại:
Ở Lại Nơi Này Cùng Anh (Thanh Sam Lạc Thác)



Trích Đoạn:

Anh không cảm nhận được tác dụng dược lý thần diệu của món mát-xa chân, mà chỉ cảm thấy qua một liệu trình, mình đã tỉnh rượu kha khá rồi. Anh đưa khách hàng về nhà rồi một mình lái xe quay về. Đến nhà thì đã gần mười hai giờ, anh quẹt thẻ đi vào cổng bỗng thấy chiếc xe tải đang đỗ trong đó, một giọng nữ đang từ tốn nói lý điều gì đó với nhân viên bảo vệ.

“Vậy anh bảo tôi phải làm thế nào, tôi đâu có muốn xe vào thành phố muộn như vậy chứ, tôi đã phải mất bao nhiêu thời gian chờ đợi rồi. Tài xế cũng phải về cho kịp nữa, tôi chỉ dỡ xuống có một chiếc đàn piano thôi mà, sẽ không ầm ĩ ảnh hưởng đến ai đâu.”

“Nhưng ở đây có quy định…”

“Tôi biết quy định của các anh, tôi cũng là một người có ý thức mà, tôi tình nguyện tuân thủ tất cả các quy định hợp lý ấy. Nhưng bây giờ việc đã đến nước này rồi, chiếc piano này là bác tài xế tiện đường chở giúp tôi tận từ dưới quê lên, tôi đã làm phiền bác ấy quá rồi, nếu không lập tức dỡ xuống, cho họ còn về thì sẽ nhỡ hết công việc của họ, hay là anh hãy gọi giám đốc phụ trách trực ban lại đây, tôi muốn nói chuyện trực tiếp với ông ấy.”

Dưới ánh đèn đường, Vu Mục Thành nhận ra tiếng nói từ tốn, trong trẻo kia chính là của nữ chủ nhân căn hộ dưới tầng một. Anh ngó đầu ra ngoài cửa kính ô tô, nói với nhân viên bảo vệ: “Nếu chỉ dỡ một chiếc đàn piano thôi thì có gì ghê gớm lắm đâu”.

Nhân viên bảo vệ chần chừ một lát rồi gật đầu: “Vậy được, mong mọi người hết sức giữ trật tự, đừng làm ảnh hưởng đến những người xung quanh, nếu có ai khiếu nại thì chúng tôi rất khó giải quyết”.

Tạ Nam thở phào nhẹ nhõm, hồi còn nhỏ bố mẹ đã vận động cô học đàn, cũng không phải năng khiếu gì ghê gớm nhưng cô đã vượt qua cấp mười của nhóm đàn không chuyên. Từ ngày vào đại học, chỉ khi về nhà cô mới ngồi vào đàn một lúc, bố mẹ cô vẫn giữ gìn, bảo dưỡng và chỉnh âm chiếc đàn theo định kỳ cho cô. Biết cô quyết định chuyển đến ở căn hộ đó, bố mẹ cô liền nhờ một người quen chuyên chở hàng hóa đường dài chuyển chiếc đàn ấy lên cho cô.

Vừa tan sở, cô đã về nhà ngay để đón chuyến xe này, chờ đến hơn bốn tiếng đồng hồ ở ngoài đường, không có ti vi cũng chẳng có sách đọc, chỉ lật đi lật lại một tờ báo, đến cả chuyên mục quảng cáo cô cũng xem đi xem lại mấy lượt rồi. Cô cười với Vu Mục Thành tỏ ý cảm ơn, Vu Mục Thành lái xe vào bên trong trước, chiếc xe tải liền bám theo sau.

Dù có cố gắng thế nào đi nữa, tiếng xe tải nổ máy trong thời điểm tĩnh mịch thế này cũng không êm tai chút nào. Vu Mục Thành khóa xe lại rồi quay đầu quan sát, thấy hai người đàn ông đang nhấc chiếc đàn piano xuống xe, cũng may không phải loại piano ba góc to đùng, mà chỉ là một chiếc đàn bình thường hiệu Chu Giang, Tạ Nam cũng cố gắng góp một tay, Vu Mục Thành bèn đến giúp đỡ. Bốn người khiêng chiếc đàn vào trong căn hộ, ai cũng mệt thở chẳng ra hơi.

Tạ Nam vội vàng đưa cho hai người tài xế một bịch nào thuốc lá, nước khoáng v.v… đã mua sẵn, không ngớt lời cảm ơn rồi tiễn họ ra về.

Vu Mục Thành quan sát phòng khách, đúng là trống trơn chẳng có gì, chỉ bày một bộ sofa bằng nhung da hươu, một chiếc bàn trà và một kệ ti vi rất đơn giản, trên đó chẳng kê gì, căn phòng gần như trống rỗng. Còn trong phòng ăn nối liền với phòng khách cũng chỉ kê chiếc bàn thủy tinh nhỏ và bốn cái ghế, không biết tại sao anh bỗng có cảm giác căn phòng trống trải này thật ảm đạm dưới ánh đèn hiu hắt.

“Hôm nay thật cảm ơn anh quá, tôi thấy rất áy náy.”

Vu Mục Thành nghe ra ngầm ý muốn tiễn khách trong lời nói của cô, bèn cười hất cằm về phía chiếc đàn vẫn đang để cạnh bộ sofa, nói: “Cô định để chiếc đàn ở đây à?”.

ThueSach.vn
Đăng nhập để trả lời
0