📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Quảng Cáo - Rao Vặt

[PREVIEW] Tiếng Thời Gian Du Dương (Ngải Tiểu Đồ)

0 trả lời, 2.117 lượt xem — Trang 1 / 1
ThueSach.vn - Tiếng Thời Gian Du Dương (Ngải Tiểu Đồ): "Thẩm An Bình chẳng có hứng thú gì với mọi thứ xung quanh, ngoại trừ việc bắt nạt Cố Bình An. Từ nhỏ, hai người đã như nước với lửa, nhưng cũng đã nảy sinh một thứ tình cảm rất đặc biệt...."

Thuê Tiểu Thuyết Tiếng Thời Gian Du Dương



Thẩm An Bình có cảm tình với Cố Bình An, nhưng Cố Bình An lúc nào cũng cự tuyệt tình cảm ấy. Khi Thẩm An Bình du học ở nước ngoài, vì quá nhớ nhung Cố Bình An nên đã đáp máy bay trở về gặp cô, không ngờ vừa đúng lúc chứng kiến cảnh thân mật giữa Tất Nhiễm và Cố Bình An trong vườn trường.

Thẩm An Bình đau khổ buồn bã, uống một trận thật say rồi quyết định buông xõa, còn Cố Bình An thì không hề biết gì.

Liệu, tình yêu lặng lẽ chưa kịp nói của Thẩm An Bình có ngày nảy mầm? Liệu, có lúc nào đó Cố Bình An tình cờ nhận ra? Liệu, trên con đường này, họ có mỗi người một phương?

Nếu như gió ngừng đưa tiếng hát du dương, chỉ còn lưu lại dư vị nhàn nhạt, hồi ức đau buồn có phải cũng theo gió tĩnh lặng mà dừng lại? Nếu như hồi ức không lan theo thủy triều, chỉ để lại sự khô cạn, sự lưu luyến trong đáy lòng có phải cũng theo ký ức khô kiệt mà tiêu tan mãi mãi?

Sách Hay Cùng Thể Loại:
Ai Còn Chờ Ai Giữa Mùa Hoa Nở (Sói Xám Mọc Cánh)



Trích Đoạn:

Quầy tiếp tân không nhận tiền, tỏ ra lưỡng lự trước sự kiên quyết của Diệp Mộc. Một lúc sau, một chàng trai có vẻ là quản lý chạy tới, mặt mày tươi cười: “Diệp tiểu thư, tiệc r*** của nhị thiếu gia từ trước đến nay luôn ký hóa đơn, đến cuối năm mới thanh toán một lượt.”

Diệp Mộc đẩy chiếc thẻ ra: “Không liên quan đến anh ấy, hôm nay tôi mời.”

“Vậy chẳng phải là một sao?” Người quản lý khẽ cười, nói tiếp: “Ừm… khi nãy tôi thấy nhị thiếu gia hình như đã say quá rồi, nhà hàng cũng sắp xếp cả rồi, cái này gửi chị, có yêu cầu gì, chị có thể gọi chúng tôi bất cứ lúc nào.”

Anh ta đưa cho Diệp Mộc một chiếc chìa khóa phòng.

Diệp Mộc nhất quyết đòi thanh toán, lúc này người ta đã vậy rồi, cô nghĩ có giải thích thế nào cũng bằng thừa, đành cầm lấy cả chìa khóa phòng lẫn chiếc thẻ.

Cô đẩy cửa phòng, Dung Nham đang nằm thẳng đuột trên ghế, bàn tay đặt úp lên mắt, ánh đèn chiếu vào chiếc mũi cao thẳng, ngả bóng. Ánh sáng ấy cùng chiếc bóng đều vô hình, nhưng trong giây phút như đã chạm vào trái tim ai đó.

Cô lật chiếc khăn đặt lên mặt anh, Dung Nham “ớ” một tiếng, nhanh như cắt nắm lấy tay cô, khiến cô không kịp phản ứng.

“Anh bỏ ra…” Diệp Mộc khẽ kháng cự.

Bị chiếc khăn che mặt nên giọng Dung Nham nhỏ và trầm: “Không.”

Diệp Mộc dùng lực lật tay, đẩy cánh tay anh ra, đứng dậy. Dung Nham ngồi bật dậy, xoay người ôm chặt lấy cô: “Tiểu Mộc!”

Diệp Mộc tiếp tục kháng cự, anh cũng không có ý buông tay, ôm chặt cô vào lòng, mặc cho cô giãy giụa.

“Sao lại cắt tóc ngắn…” Đợi đến khi cô đã ngừng kháng cự, Dung Nham ghé sát vào vành tai cô cắn nhẹ, than thở. “Người cũng gầy đi, mà hình như còn đen nữa!”

Diệp Mộc nằm gọn trong vòng tay anh, chẳng thể làm gì, cả người lẫn trong lòng đều run rẩy.

Đôi tay Dung Nham càng khóa chặt: “Tiểu quái thú!” Đôi môi nóng bỏng của anh chạm vào vành tai lạnh toát của cô, giọng nói mơ hồ mà hào hứng. “Cuối cùng em cũng trở về rồi… Anh ngoan lắm, mỗi tối không có em ở bên, anh chỉ ngủ một mình thôi.”


ThueSach.vn
Đăng nhập để trả lời
0