Bài này vui đây, nhị tôi xin vào hoạ vài câu cho thơ xôm tụ nghe anh Võ Đình Diệu.
Mai Không Chạm Ngõ! Em Giết Chàng
Mai anh không qua chạm ngõ
Em dưới bến sông dìm đò
Mai không trầu xanh, vôi đỏ
Không cau! Siết cổ trâu bò
Ngồi ở đầu làng em hét
" Hắn ta quất ngựa truy phong "
Gặp ai trẻ già đều mét
" Hắn ta lời thẳng! Dạ cong "
Mai không cho người lễ hỏi
Em chất rạ rơm đốt làng
Mai anh không người qua nói
Cưới em...là đây giết chàng
Nghe xong tim muốn ngừng đập! Mật muốn vỡ ...để tui cho người qua chạm ngõ ngay đây em ơi, chịu khó chờ tui nửa khắc nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.741 trả lời, 302.856 lượt xem —
Trang 90 / 192
Bác nói sao...nàng Thu của bác Bắc chê thơ nhị tôi dở à!!! Đâu bác đưa thư cô ta viết gửi cho nhị tôi xem.

Thơ Ông Dở Ẹc
Thơ ông dở ẹc ông ơi
Sao sớm đến tối vận bơi tứ chèo!!!
Mà cứ ra giá làm reo
Đòi tiền với tiệc kèm theo hát hò
Vần âm thua gã học trò
Kém cô thôn nữ! Dưới o cung đình
Bóng không rõ bóng...tối hình
Không trong sáng vật, chả tinh tế người
Thơ dở như hạch ông ơi
Tặng tôi! Vò giấy lửa khơi củi lò
Thu của bác viết thế là...đúng quá rồi, từ nay bác Bắc muốn nhị tôi thơ thì chỉ cần nửa xị rượu Gò Đen thôi nhé bác; khà khà

.
Thân,
Nhị

Thơ Ông Dở Ẹc
Thơ ông dở ẹc ông ơi
Sao sớm đến tối vận bơi tứ chèo!!!
Mà cứ ra giá làm reo
Đòi tiền với tiệc kèm theo hát hò
Vần âm thua gã học trò
Kém cô thôn nữ! Dưới o cung đình
Bóng không rõ bóng...tối hình
Không trong sáng vật, chả tinh tế người
Thơ dở như hạch ông ơi
Tặng tôi! Vò giấy lửa khơi củi lò
Thu của bác viết thế là...đúng quá rồi, từ nay bác Bắc muốn nhị tôi thơ thì chỉ cần nửa xị rượu Gò Đen thôi nhé bác; khà khà


.Thân,
Nhị
Nhị tôi vào hoạ tiếp nghe anh Diệu.
Từ Từ! Cau Rụng Tàu Khô
Từ từ...hứa năm lần bảy lượt
Ba bốn năm! Nói trước quên sau
Mấy mùa trầu đã thay màu
Cau kia đã rụng trái, tàu khô rơi
Nay phải tiếng! Phải lời chạm ngõ
Mai mà không vôi đỏ miệng làng
Nhà quan khởi trống kiện chàng
Nợ duyên thệ ước...tình tang kéo dài
Trăng tới nữa trong ngoài lễ bái
Đèn thắp đôi...hai lạy Từ Đường
Lạy cha lạy mẹ về nương
Bên chồng cho vẹn tam cương kiếp này
Trăng tới mà không cưới em...thì chàng sẽ biết tay Gái Cầu Hai-Phú Lộc này nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Gửi Cô bài thơ để đọc và...để hôm đó lên ăn ổi khỏi phải tốn tiền.
Ổi Cô Dở Hay Ngon!!!
Ổi cô loại dở hay ngon
Sao không ai hái trái còn y nguyên
Nặng nhành! Nắng chẳng góc xuyên
Lá xanh đốm trắng...sóc chuyền ngó thôi
Ăn vào có lở loét môi
Có đau bụng kiếm chỗ ngồi đây không
Ổi cô nào thấy màu bông
Sao lại ra trái...ai trồng dở ngon!!!
Nếu dở thì...sau tiệc cưới của Búp Bi, ông anh này sẽ bứng cả gốc mang về cho nhà cô được sạch và thoáng mát nhé; khà khà.
Thân,
Anh Bảy
Giờ quay lại thơ dĩa mực của anh Sáu cho vui Nhà Face nghe.
Ối Giời! Nguyên Dĩa Mực
Ối giời nguyên dĩa mực
Không được tay gắp ăn
Hớp ngụm bia...ngực tức
Tim đau nhói! Lệ khăn
Đầm đìa anh Sáu ơi
Khà khà.
Thân,
Nhị
Vừa nói chuyện với Cô Bạn xong! Nhìn tha nhân lắm cảnh đoạn trường nên vào thơ vài dòng ta thán cho kiếp người thời nay bên quê nhà vậy.
Lục Thập Nhi Nhĩ Điếc
Lục thập! Tài sức lụn rồi
Như cây trên đồi...lá rụng cành trơ
Trí óc thờ thẩn, ngu ngơ
Tai điếc, mắt mờ không thấy không nghe
Tay phải xụi, chân trái què
Xưa kia cống nghè nay kiếp thường dân
Chẳng dám si, chẳng dám sân
Túi tiền trống túi! Cảnh bần hàn đeo
Lục thập! Đội mũ kẻ nghèo
Khoác manh áo rách...thịt bèo nhèo phơi
Tội cho Dân Việt Tôi lắm thay.
Thân,
Nhị
Hình này thơ thu được lắm đây Khánh Nga.
Giọt Sương Ngày Trên Lá
Giọt sương ngày trên lá
Vàng lung linh sớm mai
Luyến lưu vầng nguyệt dạ
Tàn thu! Phong sắc phai
Đâu trời vi vu gió
Làn reo tiếng heo may
Đâu hạt mềm ướt ngõ
Năm canh dài trắng bay!!!
Giọt sương ngày trên lá
Vàng lung linh nắng mùa
Vấn vương lầu nguyệt dạ
Mềm tơ giăng nhánh mùa
Sương chưa rụng thềm sương
Cảm ơn Mi đã đăng ảnh đẹp cho nhị ca vần âm nhé; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Trước nhà nhị tôi cũng có trồng một cây ngọc lan...không nhớ là mình có chỉ cho Bạn Hiền khi qua du lịch Mỹ Quốc một năm về trước không??? Cách đây một tuần có ra cắt bớt những cành đã khô cho năm sau thêm nhành thêm nụ, giờ vào thấy Bạn Hiền đăng hình hoa và lá ngọc lan, thật là trùng hợp...thần giao cách cảm chăng (khà khà)??? Giờ nhị tôi vào mượn lá và hoa mà thơ tặng Bạn Hiền nghe, chịu không???

Hương Ngọc Lan
Nhà tôi có cây ngọc lan
Sao cô không hái hoa mang đem về
Hay sợ nhành tẩm hương mê
Lá thoa hương đắm lòng tê tái lòng
Tay run hoa rớt xuống dòng
Vàng trôi đi khuất bờ cong thẳng bờ
À đây biết...cô ngại thơ
Tôi câu chữ tím vần mơ thấy người
Nhà tôi đoá ngọc lan cười
Sao cô chẳng hái vài mươi mang về!!!
Tại sao vậy cô giáo Chi...tại sao??? Khà khà

.
Thân,
Lão Nhị

Hương Ngọc Lan
Nhà tôi có cây ngọc lan
Sao cô không hái hoa mang đem về
Hay sợ nhành tẩm hương mê
Lá thoa hương đắm lòng tê tái lòng
Tay run hoa rớt xuống dòng
Vàng trôi đi khuất bờ cong thẳng bờ
À đây biết...cô ngại thơ
Tôi câu chữ tím vần mơ thấy người
Nhà tôi đoá ngọc lan cười
Sao cô chẳng hái vài mươi mang về!!!
Tại sao vậy cô giáo Chi...tại sao??? Khà khà


.Thân,
Lão Nhị
Đệ theo nàng thơ áo đỏ bên Hồ Truồi Phú Lộc từ hôm qua rồi Hiền Tỷ Trúc Lan ơi! Kiếm sao ra???
Nàng Thơ Áo Đỏ
Theo nàng thơ áo đỏ
Trên lối về hôm qua
Hỏi "Chồng chưa vậy ngọ
Hồ Truồi quyết cùng qua!!!"
Chồng...em đây chưa có
Đang đợi kẻ tầm duyên
Giắt về ra mắt họ
Đặng hồ điệp ương uyên
Theo nàng thơ áo đỏ
Chân chung chuyến đò về
Vội lên bờ chi ngọ
Đây lòng nhớ thương hề
Bớ Bà Hùm Quận Sáu! Ông nhị theo nàng thơ áo đỏ bên kia bờ hồ kìa bà nhị ơi; khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.10.2018 04:55:06 bởi Cố Quận>
Lại thơ phá đệ bên này ư! Vào hoạ vài câu với Hiền Tỷ cho vui Nhà Face nghe.
Tiễn Em Về Trong Mưa
Là thu nỗi tái tê tấc dạ
Mùa heo may phong lá cành rơi
Em đi bỏ lại đây trời
Đêm trên đường với chân rời rã tôi
Ừ chỉ thế! Thì thôi tình vỡ
Và nay duyên ta lỡ nợ tan
Bóng em mờ khuất kia màn
Khói sương thu kín một làn trắng mưa
Hình này không giống nhị đệ chút nào! Nhưng Google chẳng có bức nào vừa ý hơn Hiền Tỷ Trúc Lan ơi...chơi luôn; khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
Anh lee phục Vũ lắm, dám nói ra những gì mình nghĩ trong đầu; hôm nay Vũ nói đúng quá đi thôi...người có Văn Tài thì gọi là Nhà Văn chứ biết dùng danh từ gì khác để mà kêu đây??? Anh lee chạy trước nghe Vũ, chúc Vũ ở lại chịu đời đắng cay một mình nhé.
Người Có Văn Tài Kêu Là Gì!!!
Người có văn tài...chữ danh chi
Nhà văn không chịu! Biết kêu gì
Bách khoa tự điển tìm chưa thấy
Tiếng nào đồng nghĩa...khó nhau chi!!!
Khà khà.
Thân,
Anh Lee
Thì mấy chị cũng đã trải qua một thời áo dài nữ sinh hồn trinh trắng, hương sắc chim sa cá lặn-hoa nhường nguyệt thẹn như cô nữ sinh trong hình này rồi đấy chứ??? Chỉ khác nhau chăng là lụa không mượt mà, không đầy đủ máy hình nhỏ lớn như thời A Còng A khoá bây giờ để ghi lại một thời khó quên, một thủa đáng nhớ "Em tan trường về...ai theo ngọ về!!!" thôi mà chị Thu, đúng vậy chăng???
Một Thủa Học Trò Năm Xưa
Ừ cô một thủa học trò
Nữ sinh áo trắng hẹn hò năm xưa
Bây giờ sớm nắng chiều mưa
Bây giờ buổi thiếu ngày thừa nhớ quên
Hình bóng lầm họ lẫn tên
Bạn bè mỗi kẻ đầu gềnh cuối sông
Đứa Trời Tây, đứa Phương Đông
Tà hương dưới nhánh phượng hồng còn đâu
Như dòng trôi...nước qua cầu
Đục trong, ròng lớn hai mầu không gian
Ừ cô một thủa theo nàng
Nữ sinh áo trắng! O Hoàng Thị phai
Lạc âm tiếng bước chân hài
Thơ tôi vần chữ thương hoài lối xưa
Ngẫu hứng vài dòng lục bát tặng chị Thu để cùng nhớ về o Hoàng Thị Rạch Giá-Công Tử Kiên Giang ngày nào vậy nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Cậu Vũ đã khen Con, còn cậu lee chưa khen lời nào kia mà...vậy cũng được Hoàng Ngọc cảm ơn ké với cậu Vũ. Giờ cậu lee thơ tặng Con đây, trả nợ lời cảm ơn của Hoàng Ngọc vậy.
Cô Bé...Con Nhà Ai!!!
Hỏi quanh đường "Cô Bé
Con Nhà Ai...dễ thương
Nhìn năm ba chàng té
Bảy tám gã về vương"
Bóng hình thanh tao quá
Lụa áo...người thướt tha
Muốn làm quen sao ạ
Nói thế nào được a!!!
Hỏi làng trên xóm dưới
"Cô bé...con nhà ai
Biết tận tường hoa gửi
Quà tận cửa nay mai"
Cậu tặng thơ cho riêng Con xem, đừng để Bố Mẹ Con đọc nghe Hoàng Ngọc...không khéo cậu bị cạo trọc đầu Con ơi; khà khà.
Thân,
Cậu Lee
Nhị tôi vào mượn bức hình bình minh trên đồi Bạch Mã này mà lục bát nghe mấy ôn o Cầu Hai-Phú Lộc
Bình Minh Trên Đồi Bạch Mã
Trên đồi Bạch Mã mùa đông
Bình minh đã ló vầng hồng xa xa
Sương còn ướt nhánh thông già
Tầng mây đông xám la đà thấp mây
Gà chưa dứt tiếng thôn tây
Mộng đêm qua với dáng gầy còn in
Đây đồi Bạch Mã bình minh
Bóng ai tiếp bước lộ trình dở dang
Cầu Hai cách đồi Bạch Mã bao xa và nếu đi bộ phải mất mấy hôm vậy mấy ôn o???
Thân,
Nhị
Vâng! Nhị tôi đã mượn tạm Tứ Quí Hoa-Nhị Độ Mai mà thơ đấy chị Tuyết Dương nên đoạn giữa mới viết hai câu "Bốn mùa o bỡn đất trời...o cợt mây nước nở thời vàng hoa" vậy.
Tứ Quí Hoa-Nhị Độ Mai
Người rằng hoa tứ quí
Kẻ phán nhị độ mai
Xuân bông vàng, hồng nhuỵ
Tàn búp đỏ...trái hai
Màu xanh...đen sắc rụng
Hạ, thu, đông nào phai
Nắng, mưa, sương, khói cũng
Tứ quí-nhị độ mai
Viết thêm tám câu để trả lời một câu hỏi của chị Tuyết Dương; chúc Chị luôn vui nghe.
Thân,
Nhị
(477)
Đại Ca Cá Kình mượn Mai ngẫu tên, còn chị Tuyết Dương lấy sắc hoa hoạ mùa...còn nhị tui thì Tên với Mùa chi cũng chơi láng một bài lục bát xem sao nghe!!! Mời cả Vườn Thơ thưởng thức thơ.
Tên Và Mùa
Kẻ hoạ tên, người hoạ mùa
Mai kia dưới gió đông lùa rụng sân
Cánh thềm xa! Nhuỵ cửa gần
Sắc lan lối Tấn, hương Tần ngõ phơi
Bốn mùa o bỡn đất trời
O cợt mây nước nở thời vàng hoa
Nhánh đường phố, cành vườn nhà
Tắm sương, xông khói...người là tên mai
Kẻ bảo mùa tiết nụ sai
Tôi thơ vần chữ một bài qua sông
Bớ o mai...chén quỳnh không!!!
Xuống đây thưởng áng xuân hồng mùa trôi
Mời Đại Ca Cá Kình cạn chén quỳnh, mời chị Tuyết Dương nhấp môi chung trà hoa cúc rồi Mùa với Tên Mai tiếp nhé, nhị tôi với o mai...người chèo kẻ chống thuyền vừa thưởng thức bên ngẫu bên hứng thì còn gì bằng!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Nhị con vào mượn hình mà thơ cho vui ngày thứ bảy cuối tuần nghe Cô Sáu.
Bánh Xèo Thủ Đức Không Kêu
Cô Sáu Nhung bánh xèo Thủ Đức
Xong rót bia! Ngồi xực quên tôi
Xem hình...khóc thét lên rồi
Tiếc chi đũa, chén, ghế ngồi không kêu!!!
Bớ làng xóm! Cô Sáu Tôi không kêu nhị qua ngồi nhậu, buồn quá làng ơi xóm à; khà khà.
Thân,
Ông Cháu Trời Thần
Vào thơ ghẹo Hiền Tỷ Trúc Lan của nhị ngày thứ bảy cho vui nhà Ly Hương Rạch Giá nghe.
Lên Bảy Em Đã Theo Người
Lên bảy em đã theo người
Bờ ao giăng lưới nói cười bên nhau
Về nhà cá lóc nấu rau
Cá rô kho với nước màu ngồi ăn
Bây giờ người còn nhớ chăng
Dạ em đây vẫn khắc hằn đáy tim
Lên bảy theo người hái sim
Chừ tha hương biết kiếm tìm bóng đâu!!!
Hiền Tỷ Tui biết yêu sớm thật; khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
Ba tuyệt là tam tuyệt anh Thiện hỉ.
Tam Tuyệt Đổ Biển
Ảnh, bút, người tam tuyệt
Ngày theo bóng chiều đi
Thôi thì lòng đã quyết
Đổ biển! Tình sân si
Khà khà.
Thân,
Nhị
Qua phà có nhớ màu nước Hậu Giang không vậy Hiền Tỷ Trúc Lan???
Qua Phà Nhớ Nước Hậu Giang
Qua phà nhớ nước Hậu Giang
Tôi như cá lội xa đàn! Tha hương
Trôi nổi trên tám ngả đường
Đêm tay đếm nỗi đoạn trường ai hay
Trời đất khách...mây trùng mây
Gió se se lạnh áo dày tiết đông
Qua phà nhớ nước con sông
Hậu Giang của thuở đục dòng nắng mưa
Và có còn nhớ cây đa bến cũ không hả Hiền Tỷ??? Khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
(478)
Vào mượn ý câu thơ đầu của anh Thiện Ti Ti mà hoạ ít vần âm vậy.
Đi Về Nơi Gió Cát
Kìa ai bước đi vào gió cát
Đồi đông phương cánh hạc đưa về
Trăm năm bờ tục bến mê
Từ đây nợ dứt! Đoạn lê thê tình
Mai toạ bóng bình minh cách mặt
Bát nhả dòng đuổi bắt tà dương
Niết bàn sen đoá trắng hương
Vần âm phách huỷ! Phật đường niệm tâm
Chúc Anh luôn vui và buôn may bán đắt nghe.
Thân,
Nhị
Đệ vào viết bài nữa tặng Hiền Tỷ nghe, đọc xong đừng khóc nhé???
Phà Trên Sông Nhớ Mẹ
"Ầu ơ, gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay."
Phà trên sông đất khách
Nhớ lời Mẹ Hiền ru
Giờ âm dương chia cách
Ta đây! Người thiên thu
Phà trên sông mắt lệ
Nhớ dòng sông quê nhà
Thương ai đời hưng phế
Ta đây...đâu Mẹ Già!!!
Phà trên sông nhớ người
Giờ đệ đi nằm khóc trước nghe Hiền Tỷ Trúc Lan.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.11.2018 05:19:13 bởi Cố Quận>
Cô Em Thứ Mười Tui nói ông anh thứ bảy mình đẹp trai nhất làm con cháu Ông nhịn-Bà Mười khóc thét lên cả.
Anh Bảy Tôi
Người trông bảnh bao quá trời
À ông anh bảy tôi thời chứ ai
Trong nhà bảy mạng con trai
Nhẹ nhàng âm tiếng thi tài trội hơn
Thông văn tự, hiểu trống đờn
Không thù, không oán, không hờn giận chi
Trông hình đẹp lão quá đi
Ông anh thứ bảy tôi thì nhất nghe
Cảm ơn Cô Mười, giờ mới biết trong anh em...không ai hiểu anh bảy bằng Cô à nghe; khà khà.
Thân,
Anh Bảy
Thơ thôi mà chị Tuyết Dương; có người chịu đọc thơ mình đã vui, rồi người ta bỏ công ngồi hoạ vần chữ gửi lại cho mình đọc thì dạ nhị tôi đây mừng và cảm ơn nhiều lắm vậy...xin chị Tuyết Dương đừng ngại nữa, cứ tự nhiên đi nhé.
Giang Đầu Giang Vĩ Bao Độ Thu
Giang đầu giang vĩ khúc trước sau
Chỉ nước làn trôi nắng nhạt màu
Thu phong tàn tái dòng chiếc lá
Uá thềm hoa cũ! Khóc tình đau
Từ thủa người lên thuyền một tối
Vàng trăng...đi chẳng tiếng từ ly
Có biết em hai giòng lệ tủi
Chuyện mình tan vỡ buổi phân ly
Giang vĩ giang đầu lá vẫn trôi
Vẫn mây cùng gió lộng kia đồi
Thu bao độ đến trời tơ khói
Sương thềm! Em độc bóng hình thôi
Người mãi không về đây nữa ư!!!
Chúc chị Tuyết Dương luôn vui và thơ như nước nguồn không bao giờ cạn nhé.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.11.2018 03:20:06 bởi Cố Quận>
Thêm một bài nữa cho đủ bộ tam nghe Hiền Tỷ Trúc Lan.
![]()
Con Chim Nó Đậu...Con Cá Cắn Câu
Vui con chim nó đậu
Buồn con cá quẩy đuôi
Mình đi đâu vậy bậu
Mà phà dọc...phà xuôi!!!
Tôi nhớ đò qua sông
Chuồn chuồn bay trên đồng
Cây đa già bến cũ
Chân xuống phà qua sông
Buồn con chim nó bay
Vui con cá đầu quày
Mồi câu kia nó cắn
Kéo thẳng rồi cọng dây
Anh bắt nướng mình ăn
Thơ có bài buồn! Phải có bài vui...có Ox cạnh bên thì phải bắt chàng câu cá lên nướng và gắp thịt bỏ chén cho mình ăn, vậy mới tình há Hiền Tỷ??? Khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
Anh lee vào mượn thước phim này mà thơ nghe Vũ và Dũng Trương.
Mùa Vịt Chạy Đồng
Em chờ mùa vịt chạy đồng
Mà chăn kiếm bạc để chồng lo thi
Ruộng xa mấy! Chân cũng đi
Mấy sông dài ngắn xuồng thì quyết qua
Khoan nhặt dòng cận dòng xa
Đông, tây, nam, bắc chẳng là nệ công
Chàng ơi! Mùa vịt chạy đồng
Cơm khô lưng giắt...cho chồng lên kinh
Ít hàng để nói lên lòng người Hiền Phụ Việt Nam thời xưa đã chịu khổ cực trăm bề hầu lo cho chồng trên bước đường quan lộ sau này vậy.
Thân,
Anh Lee
Ông Anh Tui trong ảnh còn bảnh trai lắm cơ mà, sao hôm nay lại nói lòng sân si đã dứt??? Nhị tôi không tin đâu nhé.
Sân Si Nào Dễ Dứt!!!
Còn xuân lắm! Lời ta thán thế
Ý sân si nào dễ dứt đâu
Vẫn chiều trông bóng áo mầu
Đêm mong tiếng guốc mộc đầu đường vang
Mà vần chữ tình tang! Ứ hự
Ta về mình ta mà...sau lưng còn thêm bóng ai theo sát bên mình vậy hả anh Thiện Titi??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Mãi đến hôm nay mới nghe chị Bảy "Ới"...mừng quá.
Ới Ông Thần Thơ!
Ới ông thần thơ! Đại Kiều đây
Vân du sông núi mấy hổm rày
Có biết đâu người trông với nhớ
Câu vần tôi thả chốn Nhà Phây!!!
Mai mốt tôi về ông chớ trông
Chớ kêu đừng réo khắp ruộng đồng
Vang âm cùng tiếng gào...họ khiếp
Tay bồng tay bế trốn hết ông
Bảy Tui bị Nhỏ Tím Tiểu Kiều kéo lên núi, lôi xuống biển mấy tuần nay nên Wifi lúc thì bay lên tới Thiên Đình, khi thì lặn sâu tận đáy Thuỷ Cung...chứ không còn ở chốn dương gian này nữa đâu mà đêm ngày kêu với réo ông thần say ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Ối giời! Chị Nancy nói thế này thì thật là Oan Ơi Ông Địa...oan lây qua nhị tôi luôn rồi còn gì???
Oan Ông Địa Lây Tôi
Ối giời! Oan ơi ông địa
Sự tình lây tới nhị tôi
Đọc lời...khiếp hồn mất vía
Nào có quậy...chỉ thơ thôi
Tại mấy ông anh tôi cả
Đăng hình nôm cá chi cho
Tôi vần âm, câu chữ tả
Họ ngờ...thơ ý quanh co
Thôi rồi! Oan ơi ông địa
Tiếng đời đổ hết lên tôi
Mai sau kẻ cười người mỉa
Ra đường...mặt chắc bôi vôi
Mấy anh vui! Buồn mình tôi
Ối giời! Oan ơi là oan; khà khà.
Thân,
Nhị
Bức ảnh này là một phần trong Đại Gia Đình của nhị tôi đây.
Đại Gia Đình
Đây những mảnh đời lưu lạc
Trong Đại Gia Đình của tôi
Cùng trải qua bao mất mát
Khóc cười! Chung kiếp nổi trôi
Đây những tình thân mến thương
Nắm tay đi suốt đoạn đường
Trăm năm xuống đèo lên núi
Sông dài biển rộng! Tha hương
Đây những bóng hình trong tim
Ừ! Nhị tôi đã, đang và sẽ mang chúng theo mình trên suốt những con đường của kiếp trăm năm này vậy.
Thân,
Nhị


















