📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Quảng Cáo - Rao Vặt

[Preview] Tiểu thuyết mới Ký Ức Độc Quyền - Mộc Phù Sinh

0 trả lời, 722 lượt xem — Trang 1 / 1
ThueSach.vn - Sách đọc nhiều Ký Ức Độc Quyền - Mộc Phù Sinh: "Trước đây cô hay huênh hoang trước mặt Tống Kỳ Kỳ, là vì Tống Kỳ Kỳ tính tình ôn hòa và không bao giờ phản bác lại cô, bởi thế mà cô cũng ngày càng quá đáng. Giờ đây bị tôi châm chọc lại mới biết cảm giác khó chịu chứ gì. “Tôi đi ăn cơm đây, thật là ‘Hatsukashi’ a !” Sau đó, tôi cầm hộp lên, che mặt lại tỏ vẻ mắc cỡ rồi đi ra ngoài. [Chú thích: 'Hatsukashi' có thể dịch là 'Xấu hổ quá đi mất........']..."

Ký Ức Độc Quyền - Mộc Phù Sinh



Tiết Đồng là một cô nữ sinh ngây thơ, trong sáng, có hoàn cảnh đặc biệt, mẹ là công an quản lý trại giam, bố là tài xế taxi, trong một lần làm việc nghĩa đã qua đời. Mộ Thừa Hòa cũng có một tuổi thơ đặc biệt, bố tự sát vì stress, mẹ tham gia hoạt động chính trị, hầu như không có thời gian dành cho anh.

Trong kỳ thi cuối kỳ năm hai của trường Đại học X, Tiết Đồng bị "oan” khi đưa tờ phao cho người bạn học cùng, và đó cũng là lần đầu tiên Tiết Đồng gặp Mộ Thừa Hòa. Mộ Thừa Hòa và Tiết Đồng là thầy trò, họ tuy là hai cá thể riêng biệt, nhưng ẩn sâu ở nơi nào đó, họ vẫn có những mối tương đồng vô cùng khăng khít.

Vì thế mà từ hận, thù, ghét, Tiết Đồng đã yêu Mộ Thừa Hòa, thầy giáo của mình. Nhưng cô không dám nói ra vì sợ thành kiến. Cuộc sống thời sinh viên cứ thế qua đi, tình yêu nảy nở vẫn nhen nhóm trong tim, nhưng chẳng ai nói với ai, chỉ lặng lẽ ở bên nhau, giúp đỡ nhau, an ủi nhau.

Thế rồi… họ nhận ra tình yêu đôi khi không thể im lặng, không thể giữ mãi cho riêng mình…

Một nụ hôn dịu dàng, nhẹ nhàng giữa vùng đất biển bao la, trong đêm sóng vỗ rì rào đã khơi nguồn cho tình yêu ngọt ngào giữa hai người.

Trích lược:

Giờ đây, tôi nhìn tờ giấy đó, lòng hơi đau. Ngước mặt lên liếc Chung Cường một cái, tên này chép có cái đáp án mà cũng không xong, còn làm rớt xuống đất nữa. Tôi tức giận khom lưng móc lên, khều một lần không tới, lần thứ hai tôi khom thấp hơn nữa, và một bàn chân đã đạp lên đó. “Sư tỷ mới tốt nghiệp năm ngoái của chúng tôi, hiện giờ dịch truyện manga Nhật cho người ta, nhiều tiền lắm đấy. Sau đó người ta cảm thấy giọng chị ấy hay, nên đưa chị ấy sang đào tạo ở Nhật, muốn để chị ấy lồng tiếng Hoa đấy.” Tôi không nhịn nổi nữa, nhảy xuống từ giường trên, lạnh lùng: “Phải đó, học tiếng Nhật tốt biết chừng nào, xem AV cũng không cần phiên dịch. Ngữ văn Nga một tuần có hai tiết, được xếp vào tối thứ hai. Không ngờ số lượng đăng ký học tiếng Nga năm nay lại vút lên cao như thế, hoàn toàn vượt khỏi dự tính của khoa, bởi thế chúng tôi không thể không chuyển qua phòng học lớn hơn, hoàn toàn có xu thế đuổi kịp tiếng Pháp và trội hơn Nhật Đức. Tất cả mọi người lại “Ồ” lên một tiếng, ý nghĩa hoàn toàn khác tiếng ồ lúc nãy. Tôi bĩu môi, đúng là kiêu căng. Biết nói tiếng Nga thì hay lắm sao? Tôi nói tiếng Anh ông hiểu không? Chỉ cần là người đáng ghét, thì từ đầu tới chân, từ nội tâm ra đến da thịt cũng đều khiến người ta ghét.

............

Trời sinh tôi không biết phát âm bật hơi cũng là lỗi của tôi sao? Tên này nhục mạ tôi trong giờ học, sau giờ học còn muốn tra tấn tôi. Nghĩ đến đây, lòng hận thù với hắn càng tăng lên. Vậy mà khi ngồi xuống, tôi lại phát hiện ra nữ sinh trong lớp đều oán than tiếc nuối, ai ai cũng bưng vẻ mặt hối hận không kịp. Bạch Lâm há hốc miệng đứng sững người bên ngoài, rồi lập tức hồi thần lại, phản ứng siêu nhanh: “Tiếp tục, thưa thầy, cứ tiếp tục. Em không nhìn thấy gì cả.” Tiếp đó liền chạy như bay ra ngoài. “Sao rồi? Tiểu Bạch.” Tiếng của đồng hương Tiểu Bạch vọng lên ở đầu kia hành lang. Bạch Lâm kéo Lý sư huynh tới trước mặt bà thím, nói rất thành khẩn: “Dì à, đây là anh của cháu, đến để giúp cháu mang đồ về nhà ấy.” “Người xách hành lý lần trước đã là anh hai rồi, lần này lại là anh?” Chuyện của bao nhiêu năm trước rồi, vậy mà thím còn nhớ sao. “Hết rồi?” Mộ Thừa Hòa đảo mắt nhìn hết lớp, bờ môi mỏng khẽ mở, nói với giọng hơi tiếc: “Vậy thì… vẫn là mời trò lớp trưởng môn vậy.” Tôi hừng hực đứng lên, phẫn nộ vô cùng, hai tay nắm thành quyền. Bạch Lâm vội vàng kéo tôi lại, “Tiểu Đồng, đang trong giờ học đó. Đừng nóng nảy.”

ThueSach.vn
Đăng nhập để trả lời
0