📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HƯ VÔ ÂM

3 trả lời, 1.206 lượt xem — Trang 1 / 1
HƯ VÔ ÂM
 
Hư vô chân ngọn tròn viên mãn
Ngồi kiết vô thanh độ góc thiền
Khổ ải non đoài không vướng bận
Mặc nhiên thế sự cõi tiên thiên
 
Trầm ngẫm hư vô rừng suối vóc
Vơi chìm giọt nắng kẻ âm thưa
Rỉ rên vỡ lướt vời cô độc
Bồng bế ngân hà xúm xít đưa
 
Gió hát hư vô trời một ngõ
Vén mây băng nguyệt trỗ bông khôi
Phù vân bồng bộc bay xa ngộ
Tráng khí diệu kì...chiếc lá rơi.
 
                               Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
VẪN LÀ TA
 
Vẫn là ta nửa cuộc đời rơm rạ
Mất linh hồn chưa hẳn chết yêu đương
Cây cỏ lặng ngày buồn hiu bật khóc
Chiếc lá phai vàng võ rớt ven đường.

Vẫn là ta hoàng hôn về nhạt nắng
Đêm không trăng lạnh lẽo lắm người ơi!
Cũng như ta bỏ em bên gối chiếc
Bởi vì đâu sương khói phủ quanh trời!?

                                   Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
NGOÃNH LẠI VÔ THƯỜNG

Chạy vội điên cuồng khua cát vỡ
Hư không giăng lưới bủa cô đơn
Chạy vội tìm em về hoảng hốt
Mới hay mất trắng cõi vô hồn

Chạy vội thu vàng trong lệ đắng
Giữa chừng nhặt được ánh sao rơi
Hỏi người sông lặng bên bờ vắng
Có nhớ mơ xưa giấc mộng đời

Chạy vội hoàng hôn chiều sắp cạn
Ngày đi như gió rất vô tình
Em đi như sóng vùi tinh khiết
Ngoãnh lại vô thường bóng hiển linh.
                                        Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
CỌNG CỎ BUỒN THIÊN THU         
 
Sầu ở đây mà người xa diệu vợi
Tình trên tay em cánh nhạn không về
Chân lối nhỏ đường hoa đầy kỉ niệm
Một mình tôi tăm tối một vuông đời
Một hồn buồn thấp cao từng hơi thở
Trao hết tình sao lại ngỡ như chưa
Mây cứ bay thành cõi trời ứa lệ
Tôi cứ buồn như thuở biét yêu người.

Từ đó tôi dật dờ qua biển sóng
Nát tan kia có níu được bờ đau
Người chia cắt những ước mơ trái ngọt
Mười ngón tay vuốt mặt tôi hai hàng
Xót xa nào chảy vào hồn cô quạnh
Thả trôi sông mưa ướt lạnh bàng hoàng
Em cũng biết con tim hồng bão rớt
Ngậm lời đau theo vội những ngày tàn.

Em giá băng bên đời tôi phiền muộn
Dối gian nhau mùa ân ái nhỡ nhàng
Ngực đấm quen vết thương lòng muối mặn
Người tôi yêu ngào ngạt đến muôn trùng
Tôi thờ thẩn bậc đời sâu oan nghiệt
Tình không hơn lầm lỡ thịt da ngà
Dòng đời trôi dong ruổi hình bóng sắc
Nhã nhạc thôi cọng cỏ buồn thiên thu.

Tôi ở đây phiến trời sầu ướp mượt
Giấc mơ về lặng lẽ một người câm
Mộng thật nhiều bến chiều cơn mê cuối
Ôm tình dài đời quá ngắn em ơi
Tôi rét buốt xương khô đau từng đốt
Suốt đời này tự hỏi những ngày xanh
Phần định mệnh khắc ghi thêm tuyệt vọng
Vẫn hai vai khinh bạc cõi nhân tình.
                             
                                                      Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0