📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nhớ Mẹ

6 trả lời, 1.516 lượt xem — Trang 1 / 1
Có cái thuở con ngồi bên bếp lửa
Trông chờ từng củ khoai lang
Có cái thuở Mẹ ngồi bên hiên cửa
Trông chờ con trẻ đi hoang
 
Giọt mồ hôi vội vàng
Thấm ướt chiếc áo bà ba Mẹ mặc
Con đê chiều ngóng cánh diều xa lắc
Ngọn lúa quên ơn, khóc hạt lép trên đồng
Ngán cọng rau
Cha bỏ xứ
Chị lấy chồng
Con chưa khôn
Đợi nước ròng
Mò cua bắt óc
Ngày tháng đong đưa
Bông mù u rụng
Mẹ thở dài mệt nhọc.
Con ngu ngơ quên áng mây trên tóc
Mẹ chiều về ngồi chải ở cửa sau.
 
Lục bình ao trước ra hoa
Máu tím ngắt quyện ngang trời u mặc
Con bìm bịp kêu
Tiếng kêu se sắt
Cá lóc quẫy đuôi dưới mương
 Con đứng bên bờ
Nghe chua xót vu vơ
Nghe nỗi hờn vụn vặt…
 
 Mẹ vẫn thường tựa cửa ngó mây thưa
Trông con chim trời biền biệt
Gió lốc mái tranh
Mùa lũ về
Ngập cao hơn đọt mía
Mẹ chèo xuồng mót lúa
Cơn giông phủ kín thân cò.
 
Tối qua, tiếng quạ réo buồn so
Cú mèo rúc những âm thanh rờn rợn
Chị chẳng kịp về
Ngoài trời còn mưa lớn
Con quấn khăn tang lên đầu
Xếp vội chiếc áo bà ba
Đặt vào áo quan của Mẹ.
 
Đường con đi bao giờ mới tới
Mẹ vội về, ngủ giấc ngàn thu
Bông mù u, bông mù u
Hỏi người còn nhớ câu ru ngày nào…
“Chiều chiều ngó ngược ngó xuôi
Ngó không thấy Mẹ, bùi ngùi nhớ thương”
 
Tô Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-07 07:48:20HKBT138>
            XUÂN NHỚ MẸ 



    Một mùa đông nữa lại sang
Để rồi xuân đến muôn ngàn nhớ thương
    Năm nào còn ở cố hương
Mà giờ phiêu bạt trên đường công danh
     Hôm nào còn mẹ dỗ dành
Mà giờ này phải chong chanh bên đời
     Quê hương nay đã xa rồi
Trong đêm phố thị lòng tôi ngậm ngùi.

     Quanh đây tràn ngập tiếng cười
Khắp con phố hẹp người người chen chân
     Bứơc  đi lòng thấy bâng khuâng
Chập chờn dáng mẹ muôn lần nhớ thuơng
     Muôn đời mẹ vốn quê hương
Lần theo tiếng gọi vấn vương trong lòng... 
  
                            ( Quê Hương )
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-12 10:05:30Lệ Kiên>
Thảng Thốt
 
Thảng thốt trong đêm
Con tìm đâu ra tiếng ho của Mẹ
Bìm bịp kêu, gió ru cành se sẽ
Chiếu lạnh
Vắng người nằm.
Thảng thốt trong đêm
Con mở toang cánh cửa
Tìm hoài giữa hơi sương mờ mịt ngoài xa
Nổi nhớ không sao dừng lại
Nối tiếc ùa về khờ dại
Trăng ướt đẫm
Giọt sương dài.
Thảng thốt trong đêm
Con giơ tày sờ vào màn tối
Hoa lài tỏa hương vô lối
Áo quê mặc
Chân bước vội
Bàng hoàng.
           TG
Đăng nhập để trả lời
0


Con đi nhặt lạnh

Chiều nay gió lộng vô thường
Con đi nhặt lạnh vãi vương trên đồi
Một ngày mất, một đời trôi
Nắng không thành nắng, lẻ loi ráng trời.
Chiều nay mây lạc mù khơi
Con đi nhặt lạnh rớt rơi ngoài đồng
Một ngày rụng, một đời không
Nước thôi là nước, xuôi dòng đi hoang.
Chiều nay khói tỏa mênh mang
Con đi nhặt lạnh lang thang hiên nhà
Một ngày vụn, một đời tan
Áo không thành áo, thân già vết nhăn.

Chiếu nay hơi lạnh giăng giăng
Không con đi nhặt, giá băng cõi người
Chiều nay con vác nét cười
Trên môi mà khóc hỏi đời có vui ?!
Tô Giang

 
 
Một lạnh, hai lạnh, ngậm ngùi
Chị đi nhặt lạnh đem vùi vào đâu?
Em theo bóng chị dãi dầu...
Chị ơi, hay chị qua cầu với em,
 
Cầu này bắc vựot khỏi đêm
Sang ngày mai sáng, êm đềm nắng tươi,
Chị ơi, vác mãi nét cười
Này son tô thắm môi đời nở hoa...
 
Một lạnh, hai lạnh, sẽ qua
Chị đi nhặt lạnh về ta chôn vùi
Ngày mai sẽ sáng chị ơi,
Theo em chị nhé, vượt nơi tủi buồn
 
Tim này, tay ấy, muôn hồn
Ta đi gầy lại bếp hồng ấm no
Này đây ánh sáng tự do
Rực lên tan hết cái lo lạnh lùng
 
Chị ơi, mời chị đi chung
Ta đi mời khắp nước cùng đi theo
Nhanh lên, dấn bước, mạnh chèo
Lái con thuyền vững vượt nghèo sợ chi
 
Đảng thì phá vỡ đảng đi
Những phừong gieo lạnh tức thì xua tan
Nhà ta ấm áp bếp than
Người người đồng thuận dân làm chủ thôi
 
Bầu cho những bậc xứng ngôi
Cùng nhau xây lại vững đời Rồng Tiên
Một nền dân chủ lâu bền
Kỷ cương, hiến pháp, đa nguyên, sáng ngời
 
Xua cho hết lạnh trên đời
Phưong Nam lại rực lửa trời ấm tâm
 
 
 
http://VoiceofVietnameseAmericans.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
          Khóc
 
Có cả những ngày không mưa
Con đi nhặt gió lưa thưa buổi chiều
Mẹ ơi, con nhớ Mẹ nhiều
Chuyeán xe trần thế lắm điều nghĩ suy.
Con về, chuông vọng từ bi
Hướng mười phương Phật, nguyện xin nhiệm mầu.
Ở đây đã cuối chân cầu
Bên kia trời đất một màu mông lung.
Mẹ ơi, phía đó không cùng
Meï ôi phía ñoù mòt muøng loái ñi
Giơ tay con níu, được gì?!
Xác thân Mẹ tan rồi, vì gió sương!
                                             TG
Đăng nhập để trả lời
0
Con sẽ đi
 
Ngày mai con đi
Đời đã dạt phía sầu
Triền núi xa và tiếng chuông nguyện cầu
Vọng vào con như lời răn của Mẹ
Mười năm, thì ra đã mười năm
Thời gian trôi qua thật khẽ
Tựa hồ như chiếc lá rụng
Nhưng làn gió thoảng qua
Con sẽ đi           
Vì mẹ đã quá xa
Đến đô con không thể hình dung được
Bóng mẹ hay bóng hư vô
Con đường dài
Những vết thương loang lỗ
Con cố gọt linh hồn
Để chui qua lỗ kim không tưởng
Con cố mài trái tim
Để toả ra hào quang độ lượng
Vì đâu đó trong cõi đời
Lẻ loi tiếng nấc mồ côi.
Vườn cây
Sáng chìm trong nắng
Chiều chìm trong mưa
Giọt hoàng hôn rụng giữa kẽ mây thưa
Đắp lên mái nhà tranh ướt mềm… chút ráng.
Con sẽ đi
Dù xác thân bệnh hoạn
Ngẩng đầu nhìn về ánh rạng
Hỏi đời đã đủ lầm than?
 
Phảng phất giữa thênh thang
Vọng vào con là lời răn của Mẹ
Dặn dò trước phút vĩnh ly
Lội qua đi, lội qua đi
 Dòng đời này vô hạn
Lắng nghe ý nghĩa sinh tồn.
Vượt lên đi, vượt lên đi
Cuộc sống này bề bộn
Tìm về mảnh đất mồ chôn.
Không ai ngoài Mẹ, đã nuôi con khôn lớn.
Không ai ngoài Mẹ, đã cho con linh hồn
 
Con sẽ đi
Vì mẹ đã quá xa
Con đường ngoằn ngoèo
Vang lên lời gió réo
Tiếng rên lạnh lẽo
Và lời Kinh của chốn Thiền môn
Dừng lại mảnh đất mồ chôn
Con lại bước để xuyên qua thế giới
Mẹ đã quá xa, vượt qua tầm với
Vượt qua giới han thời gian
Con sẽ đi như kẽ đi hoang
Tìm đến chốn nào có Mẹ.
                               TG
Đăng nhập để trả lời
0
CON VẨN BIẾT
 
&lt;----- T_T -----&gt;
 
Con vẩn biết thời gian trôi vô tình
Nhưng chỉ có bóng hình mẹ là mãi mãi
Con vẩn biết mẹ lo cho con một tương lai
Với đôi vai oằn cong những gánh nặng
Con vẫn biết bữa cơm canh cùng múi mặn
Cũng chỉ vì dành dụm cho con
Con vẫn biết mẹ mong con mõi mòn
Nhưng quặn lòng mẹ nén từng giọt lệ
Con vẫn biết có lúc con đam mê
Theo rủ rê mà phê thuốc trắng
Con vẫn biết có lúc mình ăn năn
Muốn quăn đi quãng đời xưa lạc lối
Con vẫn biết minh là người có tội
Với bao người với mẹ nữa mẹ ơi
Giờ con về mong nghe lời thứ lổi
Tìm trên môi mẹ nở môt nụ cười
Nhưng đời người không ai sống mãi
Mất mẹ rồi tôi mới biết mình sai....!
 
&lt;----- i_i -----&gt;
 
Giờ bạn đang có mẹ bên cạnh hãy làm cho mẹ bạn hạnh phúc đừng như tôi đã làm mẹ khóc nhiều hơn tôi làm cho mẹ tôi cười.....!!!
Đăng nhập để trả lời
0