<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-15 17:00:39thuvan>
Đêm nay lạnh tiết trời Đông buốt giá
Em cô đơn run rẩy giữa trời...Buồn
Cái lạnh tâm hồn ám ảnh mãi, luôn luôn
Hai cái lạnh cùng luồn trong hơi thở ....
Lòng Em lạnh đóng băng muốn vỡ
Khoảng trống hai nhà lò sưởi sáng bừng lên
Em đốt từng que diêm
Sưởi ấm trong giây lát
Ánh sáng mờ từng que diêm nhợt nhạt
Cũng đủ thắp lên những mơ ước: Có Bà
Em nhớ về ngày, những tháng ngày xa:
Được sống trong ngôi nhà ấm áp....
Làn khói của những que diêm
Hòa vào trời đêm buốt giá
Sáng ra người ta thấy Em nằm
Tuyết phủ kín người Em trắng xóa
Trên môi vẫn nở nụ cười .... Với mơ ước xa xôi.
Hồ Thư Văn
Em cô đơn run rẩy giữa trời...Buồn
Cái lạnh tâm hồn ám ảnh mãi, luôn luôn
Hai cái lạnh cùng luồn trong hơi thở ....
Lòng Em lạnh đóng băng muốn vỡ
Khoảng trống hai nhà lò sưởi sáng bừng lên
Em đốt từng que diêm
Sưởi ấm trong giây lát
Ánh sáng mờ từng que diêm nhợt nhạt
Cũng đủ thắp lên những mơ ước: Có Bà
Em nhớ về ngày, những tháng ngày xa:
Được sống trong ngôi nhà ấm áp....
Làn khói của những que diêm
Hòa vào trời đêm buốt giá
Sáng ra người ta thấy Em nằm
Tuyết phủ kín người Em trắng xóa
Trên môi vẫn nở nụ cười .... Với mơ ước xa xôi.
Hồ Thư Văn

