Ta nào dám trách em đâu
Cung đàn lỗi nhịp lỡ câu chung tình.
Nợ duyên thiên định đôi mình
Em đi khuất bóng ta nhìn tiễn đưa
Dõi theo giọt nắng giọt mưa...
Tim ta giá buốt vẫn chưa an lòng.
Cảnh xưa phai nhạt sắc hồng
Một màu xám tối xoay dòng xám đen.
Dòng đời mặc kệ chê, khen...
Tâm tình thiên tạo đã quen thế rồi.
Đâu đây tiếng gió vi vu
Trỗi bừng nhung nhớ tận cùng đáy tim!
Lặng thầm đếm bước kiếm tìm
Âm thanh ngày ấy lặng chìm miền xa.
Hoàng hôn...chợt tỉnh diết da...!
Bao giờ trở giấc cho ta an bình?
Thâm tâm yêu mãi bóng hình
Dặm ngàn cát bụi vẫn nhìn thấy nhau.[/align]-LL-[/align]
Trang thơ ai viết còn đây
Mà người cách một tầm tay...mất rồi
Trong thơ gởi biết bao lời
Lời đau, lời nhớ, lời rơi giọt ngà
Lời mênh mang nỗi thiết tha
Để lòng tôi những xót xa. ngậm ngùi
Nỗi đau mãi mãi khôn nguôi,
Xin người yên dạ ngậm cười...nơi xa
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Chia buồn khóc một người đi
Mong người ở lại sầu bi nguôi dần.
Chiều nay MH tình cờ vào trang thơ "Khóc Một Chuyện Tình"
và thật bàng hoàng khi biết được chuyện đau buồn.
Dù chậm trễ , MH xin thành kính chia buồn cùng gia quyến,
bạn bè của nữ thi sĩ THIÊN TRANG.
Dẫu chưa quen biết, xin được dâng lên người quá cố nén hương lòng tiễn biệt.
Mây Hạ
17/06/2009
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-21 04:48:35Lạc Loài>
Trích đoạn: Lạc Loài
Giờ này em đã ngủ say Người ơi xin hãy chớ lay giấc nồng! Có yêugiữ trọn trong lòng Đừng than khóc nữa bóng hồng khó đi. -LL-
Tôi nào có khóc, có than Chỉ là tiếc nuối tình nàng mà thôi Thế nhân buồn đã đủ rồi! Ru nàng trọn giấc, ngậm ngùi lòng ta. Người ơi! có thấy xót xa...!?
********
LÒNG TA
Lòng nặng ân tình ngút Thái Sơn
Ta yêu tha thiết chẳng gì hơn
Tâm hồn lấp lánh hồng tươi sáng
Tình trỗi long lanh sắc mởn mơn
Chất ngất trời xanh lòng vọng tưởng
Chồng cao hơn núi dạ chẳng sờn
Trăm năm vương mãi tơ tình ái
Mối bận âu lo có trợt trơn?
-LL-
Đời ô trọc!
Thật đắng cay!
Ta nào sai
đi lạc lối
chẳng gian dối
rất chơn thành
sống yên lành
dạ trong sáng
đẹp hình dáng
sánh tiên đồng...!
Ôi tơ lòng!
Ngổn ngang mối
Lòng bối rối
bước liêu xiêu
hồn phiêu diêu
theo cơn gió.
Vừa qua có mấy anh định Xóa Trang thơ của nữ Sĩ Thiên Trang ,cũng đúng thôi.Song theo Ich nguyen thì dể còn lưu giữ kỷ niệm của người thơ đã giành rất nhiều công sức và thì giờ cho thơ,ước mong thơ mình còn được bạn bè giữ gìn lâu dài.Nếu có thể được quý bạn,anh chị nên giữ lại trang web này.IN CHO NGƯỜI NẰM XUỐNG Có cuộc ra đi ,không bao giờ biết trước. Nhưng cũng có những người biết được lúc mình xa. Như nước trên nguồn. Giận dữ nổi phong ba. Cuốn tất cả.chảy ào ra biển cả. Em cũng thế. Qua bài thơ để lại. Em đã sẳn sàng chuẩn bị trước giờ đi. Không buồn nào hơn Khi kẻ ở người đi. Chưa nói hết những gì đang muốn nói. Tôi biết có người đêm nằm. luôn trăn trở. Vì những lời thơ ,dang dở lúc chia tay. Em đã an bài về Tây Trúc vui say. Kẻ ở lại đêm ngày luôn luyến nhớ. Tôi chỉ cầu mong nếu en còn vướng mắc .Chốn trần ai xinTrời Phật thứ tha. Ngày hôm nay và kể cả hôm qua. Cũng sẽ được thứ tha miền tiên cảnh.,. ichnguyen.
Kính chào thi hữu VNTQ!
Cho phép SĨ ĐOAN in tất cả lời chia buồn của khách thơ đến với Thiên Trang. Xem như đây là kỉ vật cuối cùng Thiên Trang để lại cho người thân. SD cũng được thực hiện lời hứa của mình trước và sau khi Thiên Trang rời khỏi dương trần.
SD thay mặt gia đình Thiên Trang xin trân trọng cám ơn quí khách thơ đã sưởi ấm vong linh Thiên Trang nơi miền đất lạnh.
Kính.
SĨ ĐOAN
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-15 17:41:58Lạc Loài>
Ta ngồi đây bên nấm mồ xanh
Bầu bạn gió thâu canh thì thào
Lòng đất lạnh em nào thấu tỏ
Cõi niết bàn cửa ngỏ thêng thang
Về đi em địa đàng đen tối
Chốn thiên bồng dành lối em đi.
Nơi dương trần chẳng gì lưu luyến
Rảo bước nhanh xao xuyến -lụy phiền!
-LL-
THĂM MỘ Mộ của em vừa được đắp xong Tôi tặng riêng em một giỏ hồng Gởi lại cho em bao nồng thắm, Của những ngày thân ái vui cùng Gởi hết cho em tấm chân tình Giữ lại riêng em tiếng băng trinh Chỉ ba tấc đất, Ôi! Sao lạnh! Nghìn trùng xa cách một bóng hình Thương nhớ xin vùi vào năm tháng Kỷ niệm buồn thả cho trôi hoang Lưu giữ trong tim bao ký ức Một thời yêu, kề cận bên nàng Đắp thêm tí đất cho mộ cao Vói tay hái ít ánh đêm sao Tôi đem xâu lại thành vòng chuỗi Đặt lên nấm mộ, quá nghẹn ngào!
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần