22 trả lời, 2.334 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
#1 —
03.09.2008 14:35
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-22 14:24:37Tuệ Minh>
Giao Mùa
Ô kìa em, xuân đã về bên cửa
Những chồi non đang lặng lẽ nảy mầm
Đêm giao thừa mưa rắc hạt lâm thâm
Hoa đã nở, Quất mai đào hớn hở
Đôi mắt con thơ mừng vui rạng rỡ
Giờ khắc thiêng liêng giờ khắc chuyển giao mùa
Mẹ cười tươi trên khuôn mặt già nua
Cùng con cháu đón một mùa xuân mới.
Cái lạnh mùa đông dường như qua vội.
Xua tan giá rét trong lòng
ôi mùa xuân, mùa của những sự chờ mong
Mùa của những đôi uyên ương xây mộng mới.
Anh nắm tay em sau bao ngày trông đợi
Trao nhau hạnh phúc đầu môi
Xuân đã về rộn rã khắp nơi nơi
Và ánh mắt em tôi ngời lên hạnh phúc
Xin gửi tới những người thân yêu ngàn vạn câu cầu chúc
Mong sao phúc, lộc, bình an
Hãy tạm quên đi những vội vã lo toan
Cùng đón nhận một mùa xuân trọn vẹn
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
#2 —
03.09.2008 14:38
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-22 14:24:09Tuệ Minh>
Xuân Đến
Hạ vắng thu dư nhạt nắng vàng
Bao ngày mong đợi đón xuân sang
Chồi xanh ấp ủ chiều đông giá
Gọi chút mai về tuyết sẽ tan
Dường như cánh nhạn báo xuân rồi
Ngàn hoa khoe sắc khắp muôn nơi
Cùng nhau dốc cạn ly trần thế
Thỏa chí phiêu linh giữa đất trời
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
#3 —
04.09.2008 11:09
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-22 14:23:40Tuệ Minh>
Hà Nội và Tôi
Tôi giơ tay chạm phải tháng năm
Chạm phải những nỗi niềm riêng tư thầm kín
Nét rêu phong
Chiều thu bịn rịn
Hoàng hôn lặng lẽ quay về
Tôi thả hồn trên những triền đê
Dòng Hồng Hà cuồn cuộn chảy
Thăng Long
Xưa còn đấy
Một thành phố đổi thay
Một thành phố thanh bình
Tôi yêu sao những sáng bình minh
Gợn sóng Hồ Tây
Gió xào xạc thổi
Thơm thơm mùi cốm mới
Dịu dàng Hà Nội tôi yêu
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
#4 —
04.09.2008 14:34
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-22 14:23:02Tuệ Minh>
Môi Thu
Thu vàng
Hanh heo cốm mới
Cúc nhạt màu cõng nắng trên lưng
Nườm nượp tiếng mùa trườn trên bụng mặt trời phủ hồn trái đất
Lá non
Ngủ gật
Mười ngón thon tha thiết gọi mời
Trái sấu chát chua
Bao đời ăn dở
Đám trẻ con hớn hở
Trầm mình theo những dòng sông
Bóng thu
Ràn rạt trên những cánh đồng nứt nẻ chân chim di cư khuôn mặt mẹ
Thu vàng khe khẽ
Nô đùa đôi lứa tình nhân
Bản sonat xa gần
Trườn bò lên từng khung cửa
Nụ thơm lần nữa
Dấu môi thu in đậm mặt người.
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
Chiều Hà Nội Nghe khúc Cao Sơn
Ai gảy khúc Cao Sơn Lưu Thuỷ
Như nước tiên chảy giữa hồ tiên
Như tiếng gió va vào vách đá
Như sóng xô dìu dặt mạn thuyền
Này mưa hỡi hãy hoà nước mắt
Của tri âm, tri kỷ tìm nhau
Của đắm đuối ru hồn mộng mị
Sở Bá Nha khóc gọi Tử Kỳ
Ta mải miết trong chiều thu vắng
Lá vàng rơi lạc bước chân ai
Trời Hà Nội bỗng như trầm lặng
Kìa lá thu sao mãi rơi hoài
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
Cám ơn bạn Duyên đã ghé qua động viên, rất mong bạn năng ghé qua nhà chơi nghe
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
Gọi Mời
Tôi đi trên đường phố Singapore
Thật sự ngạc nhiên không biết ai là người dân nước bạn
Các cửa hàng buôn bán
Chủ yếu gặp những khách du lịch như tôi
Tôi ngỡ ngàng về nước bạn xa xôi
Bỗng cảm thấy thời gian dường như ngừng lại
Mặt trời rót nắng lên thành phố của những cánh rừng sinh thái
Ngút ngàn mát những màu xanh
Đường phố sạch tinh và không khí trong lành
Chọc trời những tòa cao ốc
Tôi đi dọc bờ sông xanh gió biển mặn mòi lồng lộng
Bâng khuâng sao xuyến hồn tôi
Singapore
Thành phố của sự bình yên năng động đây rồi
Một đất nước đi lên từ bao gian khó
Chẳng khoáng sản tài nguyên, không có công nghiệp mỏ
Đến nước ngọt cũng phải mua luôn
Nghĩ đến quê hương đôi lúc thấy buồn
Chúng ta còn lãng phí và vãi rơi nhiều quá
Hãy dựng xây quê cha bằng tình yêu, sự năng động và thước đo hiệu quả
Đưa nước ta thoát cảnh đói nghèo
Hãy vươn lên, vượt qua gian khó reo neo
Để cùng trở thành những con rồng châu á
Tạm biệt Singapore. tạm biệt hòn đảo sư tử nhỏ
Tôi lại về xây dựng quê tôi
Hai tiếng Việt Nam tha thiết gọi mời
Mời bạn đến với mảnh đất linh thiêng cẩm tú
Và ta lại tiếp tục với bao ước mơ ấp ủ
Chung tay xây dựng quê hương
Việt Nam ơi đất nước của tự do, độc lập tự cường
Hãy vươn tới một ngày mai tươi sáng
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
#10 —
16.09.2008 09:55
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-22 14:22:20Tuệ Minh>
Còn Đâu
Giăng giăng sương thu mịt mờ
Buông rèm phủ mầu Hà Nội
Vẫn gốc sấu già cằn cỗi
Gắn liền ký ức xa xôi
Đâu rồi Hà Nội của tôi
Đâu rồi tiếng chuông chùa cổ
Hồ Gươm thì thầm sóng vỗ
Thì thầm câu chuyện ngàn năm
Còn đâu sáng bóng trăng rằm
Phố giờ sao đèn giăng mắc
Còn không phút giây bình lặng
Còn đâu, còn đâu xa rồi. ..
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
TỔ QUỐC
Tôi đứng đây điểm địa đầu tổ quốc
Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt quê ta
Ơi con sông trĩu nặng phù xa
Rịn sữa đỏ bồi đắp bao cánh đồng phì nhiêu màu mỡ
Đất chuyển mình
Quê hương tôi chuyển mình trăn trở
Dệt nên bát ngát mùa màng
Tôi yêu quê tôi những tên xóm tên làng
Với cây đa giếng nước
Cùng câu chuyện cổ bà kể
Nghiêng nghiêng cánh diều vi vút mênh mang
Đã bao đời vật đất khai hoang
Chặn nguồn nước cho dòng điện sáng
Chiều biên giới
Chút nắng vàng bảng lảng
Tôi càng thấy thêm yêu
Tổ quốc của tôi hơn.
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
#13 —
21.09.2008 01:33
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-02 11:40:36Viet duong nhan>
Phụng Cầu Hoàng
Tỳ Bà hành
Em gảy khúc vô thường
Cung ai oán reo hồn thu lau lách
Bến Tầm Dương Mây mù sương lạnh
Vẳng đêm thâu một tiếng Phụng Cầu Hoàng
Ta hóa thân theo cơn gió lang thang
Lặng lẽ bước trong lòng như vô hướng
Tỳ bà hành hóa hình trong mộng tưởng
Gợi trong ta nỗi nhớ nghê thường
Đã bao lần sương gió mưa tuôn
Em gặm nhấm nỗi buồn thu tan tác
Hồn Bach Cư Dị sóng Trường Giang xô dạt
Lại ngu ngơ nỗi nhớ bạc đầu
Tỳ bà hành
Lang thang mãi nơi đâu
Như vẫn gợi câu chuyện tình dang dở
Văn Quân hỡi sao làm ta lầm lỡ
Quằn quại đau
Ôi khúc
Phụng Cầu Hoàng
Đêm Trác Thị
Ta lại lang thang
Tuệ Minh
:: Bài thơ đưa vào TV ::
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
#14 —
22.09.2008 14:20
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-22 14:21:44Tuệ Minh>
Thu Nhớ Thương
Thật ngỡ ngàng Trời đã sang thu
Hà Nội dịu dàng khoác tà áo mới
Bao ngóng trông thu vàng chờ đợi
Mùa nhớ thương mùa cốm cưới đây rồi
Tôi trở về Hà Nội của tôi
Cửa Bắc
Cửa Nam
Hàng Đào
Hàng Bạc
Hà Nội bây giờ đổi khác
Phố phường tấp nập đông vui
Tôi lục tìm ký ức xa xôi
Cái thủa bơi thuyền trên hồ Phúc Xá
Nườm nượp Long Biên xe từ muôn ngả
Nối đuôi rộn rã Hà Thành
Tôi lặng nhìn mặt nước trong xanh
Tháp bút nghiêng nghiêng soi hình đáy nước
Chợt nhớ nao nao dáng ai thủa trước
Tóc vui vờn gió trong lành
Em có còn nhớ Hà Nội và anh.
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
Trớ trêu Van Gogh
Người đàn ông tự cắt tai mình
Bởi nghèo đói hay do điên loạn
Bức tranh mất tai rao bán
Chẳng ai mua bức hoạ thân hình
Tôi nhớ về Van Gogh và đức hy sinh
Hy sinh cả chiếc tai quý giá
Nhưng chớ trêu thay chẳng ai người mặc cả
Dù một trinh hay tới một đồng
Bao người đàn bà cũng đã rời bỏ ông
Nhưng hoa diên vĩ chẳng phôi phai vẫn nở
Có ai người đâu nỡ
Dang tay ra dù chỉ một lần
Họ coi ông như một dị nhân
Như quái sỹ sống trong nghèo đói
Rời bỏ Hà Lan quê hương
Những tưởng Aten- Paris vẫy gọi
Vậy mà ông vẫn chỉ khó nghèo
Cuộc sống giàu sang cũng chẳng muốn theo
Và ông chết, chết trong tột cùng đau khổ
Ông chết rồi người đời tụng ca ông là thiên tài
Họ chào đón tranh ông mừng rỡ
Mừng rỡ như vớ được những thứ vô giá trên đời
Đáng buồn không khi đời ông chẳng khác trò chơi
Giống con xúc xắc trong tay đám trẻ con nghịch cát
Khi ông sống giá tranh và bản thể ông rẻ mạt
Chết đi rồi biết bao kẻ ngợi ca
Để bây giờ Diên vĩ vẫn nở hoa
Nở ra những đồng đôla trên sự đói nghèo của người đàn ông tự cắt tai mình vẽ tranh rao bán....
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
Kỷ Niệm Tháng 10
Nhớ ngày nào cũng một mùa thu
5 cửa ô rộn ràng đón đoàn quân chiến thắng
Rầm rập người đi ngập tràn hoa và nắng
Hà Nội mùa thu chào đón anh về
Em ngỡ ngàng chẳng biết tỉnh hay mê
Dọc phố Nguyễn Du vẫn nồng nàn hương hoa sữa ấy
Rùng chuyển Hồ Gươm rùa vàng tỉnh dậy
Lại nhận thanh bảo kiếm anh trao cho Hà Nội yên bình
Cô gái Hà Thành chúm chím môi xinh
Bỗng bật khóc vì mừng vui và hạnh phúc
Khúc giao mùa lá vàng rơi rụng
Chợt vẳng nghe một tiếng kinh cầu
Đã qua rồi tháng 7 mưa ngâu
Còn đâu nữa những cuộc chia ly diẽn ra đầy thương nhớ
Nước mắt người đi nỗi buồn kẻ ở
Nay chỉ còn Hà Nội lại vào thu[/align]
[/align]
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
Cô Lẻ
Tặng VH
Đêm trần trụi một mình qua phố
Chẳng có ai đưa đón em về
Cơn gió lạ lạnh lùng cứ thổi
Lẻ ánh đèn rọi bóng em tôi
Em giật mình bởi cơn gió mồ côi
Cứ xạc xào rớt lá vàng thương nhớ
Đêm phập phồng một mình em trăn trở
Tiếng thở dài lệch cả đêm đông
Chỉ còn em giữa trời đất mênh mông
Chẳng có lấy một người đưa đón
Ôi tình yêu bao năm gửi trọn
Để bây giờ hoá đá hư không
Nhớ ngày xưa mẹ bảo phận má hồng
Sẽ khổ lắm... con gái yêu của mẹ
Và bây giờ chỉ còn em lặng lẽ
Bước chân về sương đêm lặng tàn rơi
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
Trớ trêu Van Gogh
Người đàn ông tự cắt tai mình
Bởi nghèo đói hay do điên loạn
Bức tranh mất tai rao bán
Chẳng ai mua bức hoạ thân hình
Tôi nhớ về Van Gogh và đức hy sinh
Hy sinh cả chiếc tai quý giá
Nhưng trớ trêu thay chẳng ai người mặc cả
Dù một trinh hay tới một đồng
Bao người đàn bà cũng đã rời bỏ ông
Nhưng hoa diên vĩ chẳng phôi phai vẫn nở
Có ai người đâu nỡ
Dang tay ra dù chỉ một lần
Họ coi ông như một dị nhân
Như quái sỹ sống trong nghèo đói
Rời bỏ Hà Lan quê hương
Những tưởng Athène- Paris vẫy gọi
Vậy mà ông vẫn chỉ khó nghèo
Cuộc sống giàu sang cũng chẳng muốn theo
Và ông chết, chết trong tột cùng đau khổ
Ông chết rồi người đời tụng ca ông là thiên tài
Họ chào đón tranh ông mừng rỡ
Mừng rỡ như vớ được những thứ vô giá trên đời
Đáng buồn không khi đời ông chẳng khác trò chơi
Giống con xúc xắc trong tay đám trẻ con nghịch cát
Khi ông sống giá tranh và bản thể ông rẻ mạt
Chết đi rồi biết bao kẻ ngợi ca
Để bây giờ Diên vĩ vẫn nở hoa
Nở ra những đồng đôla trên sự đói nghèo của người đàn ông tự cắt tai mình vẽ tranh rao bán....
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
#19 —
09.12.2008 14:49
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-10 00:22:03Tuệ Minh>
Môi Thu
Thu vàng
Hanh heo cốm mới
Cúc nhạt màu cõng nắng trên lưng
Nườm nượp tiếng mùa trườn trên bụng mặt trời
Phủ hồn trái đất
Lá non
Ngủ gật
Mười ngón thon tha thiết gọi mời
Trái sấu chát chua
Bao đời ăn dở
Đám trẻ con hớn hở
Trầm mình theo những dòng sông
Bóng thu
Ràn rạt trên những cánh đồng nứt nẻ chân chim
Di cư khuôn mặt mẹ
Thu vàng khe khẽ
Nô đùa đôi lứa tình nhân
Bản sonat xa gần
Lần lần lên từng khung cửa
Nụ thơm lần nữa.
Dấu môi thu in đậm mặt người.
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
Như Làn Gió.
Đã nhiều lần ta thường tự nhủ.
Mình sinh ra đâu phải do Trời.
Bao hạnh phúc tinh cha và huyết mẹ.
Hoá hồn thành muôn kiếp đời tôi.
Thủa lọt lòng nghe mẹ ru nôi.
Câu hát vấn vương một thời thơ ấu.
Trên cánh võng tiếng chim nào nỡ đậu.
Âu yếm bên con giấc ngủ say nồng.
Bấy nhiêu mùa xuân, hạ, thu, đông.
Mẹ lửa ấm sưởi nhà ta đấy.
Sóng Trường Giang oằn mình trỗi dậy.
Kìa bà Trưng - Bà Triệu oai hùng.
Mối tình nào của công chúa Tiên Dung.
Đâu phân biệt yêu chàng trai nghèo khó.
Nhiếp chính Ỷ Lan công lao không nhỏ.
Thay chồng giúp con giữ vững cơ đồ.
Biết bao người đã dệt thành thơ.
Gương liệt nữ thời nào chẳng có.
Dịu mát đêm thu ôi vầng trăng nhỏ.
Cả thế gian sao thiếu mẹ hiền.
Được làm người " Ngộ" bởi " Nhân Duyên"
Nam hay nữ cũng đều do tiền định.
Tốt hay xấu mỗi người một tính.
Sự trả vay muôn kiếp luân hồi.
Phúc phận mỏng tình như làn gió.
Chữ " Nhân" nào đã hoá thành tôi!
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
Câu Lục Bát Đánh Rơi
Tôi đi nhặt chút nắng tôi
Nhặt câu lục bát đánh rơi thủa nào
Câu lục rớt ở cầu ao
Để cho câu bát chìm vào ven sông
Nắng thơm rót tận cánh đồng
Câu thơ ướt sũng mà không kịp về
Câu lục trôi dạt bên đê
Mẹ t ôi vớt cả câu thề để hong
Tháng hai lúa trỗ đòng đòng
Câu thương vấn vít nỗi mong đợi người
Yếm đào ngượng mụ còn tươi
Môi hường chúm chím em cười làm duyên
Câu thơ vướng phải mạn thuyền
Bỗng ai ném cả dấu huyền cho tôi
Câu lục bát vớt được rồi
Dường như nghe thấy đất trời tơ vương.
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
Hà Nội Sông
Thức giấc dậy thấy nước ngập xung quanh
Tất cả phố phường dường như chìm trong biển nước
Những chuyến xe ngày đêm xuôi ngược
Để bây giờ phố lại biến thành sông
Ta giật mình Hà Nội nước mênh mông
Có lẽ rùa vàng Hồ Gươm cũng đi đâu chơi mất
Những nắp cống bao ngày ngủ gật
Bẫy ai ra phố bây giờ???
Đâu mất rồi Hà Nội của thơ?
Của tất cả những gì mà ta yêu quý nhất
Nhưng chỉ thấy phố sông... là có thật
Sự thật đáng buồn sao chẳng muốn tin
Thăng Long hào hoa bao thế hệ giữ gìn
Nay bỗng trở thành Vơnice châu Á
Hà Nội ơi đừng biến thành biển cả
Để cho ta vang ca khúc ngàn năm
Huyền ảo Hồ Gươm sáng bóng trăng rằm
Một thành phố bình yên và cổ kính
Phố Phái liêu xiêu mơ màng Tô Lịch
Trâu vàng trở lại Hồ Tây...
10/2008
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 23
Từ: 02.09.2008
Trạng thái: offline
Hãy Mở Khóa Lòng
Tặng Vh
Sao em tự khoá lòng mình bằng chiếc khoá vô hình
Để suốt đời phải sống trong đau khổ
Có phải vì kiếp trước mang lầm nỡ
Nên kiếp này gánh chịu nợ tam sinh
Em tự cài then chốt cửa lòng mình
Bắt con tim phải cô đơn tù tội
Ngày xưa Xuân Hương làm gì mắc nỗi
Miếng trầu hôi nỡ khéo tự têm rồi
Sống ba chìm bảy nổi số bèo trôi
Phai nhạt phận má hồng bao lần giữa đường đất gánh
Đêm lặng lẽ cô đơn hoang lạnh
Tự xỏ hồn mình với chiếc quạt oan khiên
Phải chăng em cô tấm thảo hiền
Cũng giống đóa hoa phù dung sớm nở tối tàn ở nơi trần thế
Nên đành chọn kiếp sống đời dâu bể
Cho canh bạc tiền duyên chao đảo tội tình
Nhưng em ơi
Đời đâu chỉ có bóng đêm mà còn cả ánh bình minh
Ngớt tạnh bão giông thế gian tràn tươi sáng
Anh biết mình không phải người có cùng tâm trạng
Nên hiểu sao được nỗi đau em
Chỉ thương ai nỡ vội buông rèm
Đừng vò xé lòng mình đớn đau như vậy
Hãy mở khóa ra đi và rồi sẽ thấy
Có một người muốn chia xẻ cùng em...
Đời một áng mây qua
Tình như làn gió cho ta cuốn mình
Nguyễn Đình Vinh
★
★
★
★
★
0