📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Truyện ngắn: Khổ Qua .

0 trả lời, 1.442 lượt xem — Trang 1 / 1
Khổ Qua . 
 
 
    Trái khổ qua sần sùi , trông tựa như da của con cá-sấu , xanh mướt , thon thon . đôi khi nhìn thấy hay hay , và cũng đôi khi chán ngắt .
    Em từ chối lời cầu hôn của tôi không phải vì em là gái bán bia ôm , mà chỉ vì … em đã có thai sau lần bán trinh cho một vị giám đốc nào đó cách đây gần hai tháng .
    Ai có thể ngờ rằng tôi quen em nửa năm , một cô gái bán bia ôm mà lại chỉ vừa mất … vào lần đó . Còn thằng đàn ông nào khờ khạo hơn tôi chăng ? Có phải quan điểm sai lầm về các cô gái bia ôm đã khiến cho tôi hụt hẫng một nấc thang đời ?
    Khi biết em , em vừa mười tám tuổi . Em là người con gái đẹp lạ lùng , em có một đôi mắt bất cứ ai nhìn vào đều muốn chìm trong đó _ như tôi , mênh mang và sâu thẳm . Em ít nói và khó ai buộc em mở miệng nói câu nào ngoài nụ cười mĩm duyên duyên .
    Tôi đến quán này vào một đêm đầu hạ , oi nồng và vắng gió , không gian đêm im phăng phắc . Em như thiên thần nhỏ nổi bật giữa chốn hồng nhan , rồi từ đó em biến tôi thành tù nhân trong mắt của em _ tù nhân tự nguyện _tôi đã chọn em mỗi lần thoát xác khỏi vất vả đời thường . Và ơn trời … Em cũng đã ban phát cho tôi những nụ cười  , mà theo tôi nghĩ , đó không phải là những nụ cười có thể mua bằng tiền bạc .
    Chuyện tình của tôi không đơn thuần là chuyện tình giữa chốn bia ôm . Tôi đã đưa em đi chơi xa những ngày chủ nhật , trên chiếc honda cà tàng mà em không chối từ ngồi lên đó . Chúng tôi đã đến với cỏ cây , núi rừng , thác nguồn . Chúng tôi đã cùng nhau hòa vào thiên nhiên kỳ vĩ của vùng cao nguyên này . Nhưng tôi vẫn chưa hoàn toàn hòa trong em , vì em không muốn làm vẩn đục một chuyện tình , mà với em , nó đẹp đẽ và trong sáng quá . Đôi khi tôi có nghĩ về em như một … hạng sang , đã là … còn giữ kẽ . Nhưng nghĩ lại tôi thấy em có lý , vì dù sao em vẫn là người , vẫn còn một trái tim yêu .
        _ Để làm gì anh ? Có phải đâu mình yêu nhau cứ phải cho nhau thể xác thì tình yêu đó mới bến chắc ? Em nghĩ rằng …
    Vậy mà … Em đã mang thai . Tôi đã xiết chặt hai vai em và bấm sâu những móng tay mình lên chỗ vai trần , em cắn răng chịu đựng khi mắt vẫn nhìn tôi sâu thẳm , buồn .
    Bẵng một thời gian , tôi trốn em và dường như em cũng muốn trốn tôi , nhưng cuối cùng tôi cũng phải thua , và tôi lại tìm đến .
    Không có em . Em đã nghỉ làm .
    Em ở đâu ? Thành phố Ban mê này nhỏ , nhưng cũng khó tìm em . Tôi đã lang thang qua các phố bia ôm , em vẫn biệt vô âm tín .
    Cho đến một đêm , buồn vật vã và cô đơn dằn vặt , tôi đã làm tình cùng một cô gái điếm tình cờ nhặt được sau tiệc nhậu say sưa , ở một nơi nếu tỉnh táo khó kẻ nào nổi hứng . Sau trận mây mưa tôi ngủ vùi tới sáng . Mùi mồ hôi chua loét xộc vào mũi khiến tôi giật mình tỉnh giấc . Cô nàng cũng vừa dậy , cười cười :
        _ Anh gấu lắm nghe …
    Tôi gượng cười :
        _ Thường thôi .
    Sau khi đưa tiền tôi lặng lẽ rút lui . Cô gái đuổi theo lúc tôi vừa ngồi lên yên xe .
        _ Nè anh !
        _ Gì ? _ Tôi cau mày . 
        _ Anh quen … hả ?
    Tôi giật mình khi cô nhắc đến tên em . Dựng xe vội vã , tôi hỏi dồn :
        _ Sao em biết ?
        _ Đêm qua anh kêu tên nó mãi .
        _ Lúc nào ?
        _ Lúc ở trên em ấy .
    Tôi mắc cỡ :
        _ Anh không nhớ gì hết .
    Cô nàng chu môi :
        _ Cần gì nhớ . Mà anh có cần tìm nó không ?      
        _ Cần , cần lắm . Rất cần .
    Tôi lắp bắp . Cô nàng phá lên cười :
        _ Được rồi , được rồi … Nhưng … đi ăn sáng đã anh , anh làm em kiệt sức luôn …
    Cách ăn nói của … Tôi cắn răng chở cô nàng ra phố .
    Lần theo địa chỉ ghi trên giấy , tôi tìm đến nhà em . Và ở đó tôi gặp hai người đàn bà .
    Người thứ nhất là một người đàn bà còn trẻ phảng phất nét liêu trai , giọng cười pha lê và thân thể toát hương thơm hồ-ly nhưng có lẽ bà ta bị mất trí , vì vừa thấy tôi vào bà đã phá lên cười rồi chỉ tôi hát :” Mình đi đâu đấy hỡi mình , coi chừng kẻo ngã xuống sình khó lên “ .
    Tôi đang lúng túng thì nghe có tiếng nói sau lưng :
        _ Cậu đi đâu đây ?
    Tôi quay lại và sững sờ . Người đàn bà lớn tuổi này có thể nào là em không ? Đến lúc đó , tôi mới nhìn kỹ người điên , bà ta cũng có khuôn mặt em , nhất là đôi mắt .
        _ Cậu kiếm ai ?
        _ Dạ … con … con tìm …
        _ À ! Ra là cậu . Người đã làm cho con nhỏ …
    Tôi hiểu ý bà :
        _ Dạ không . Không phải đâu bác ạ …
        _ Vậy cậu là …
    Bà nói tên tôi . Tôi gật đầu :
        _ Dạ phải .
        _ Vào đây .
    Bà nói như ra lệnh và đi trước , tôi theo sau vào căn nhà nhỏ của vùng kinh tế mới xã Bình-Thuận .
    Thì ra , người phụ nữ mất trí kia là con gái của bà , kết tinh của một cuộc tình bất hạnh , giữa cô con gái chủ giàu có cùng con trai người quản lý đồn điền , trong những ngày hè đã lâu … lâu lắm … Khi nàng có thai cũng là lúc anh lên đường nhập ngũ , và rồi anh đã đi mãi không về .
    Giải phóng , người thiếu phụ trẻ cùng đứa con gái dở hơi trong một ngày chịu hai cái tang lớn . Sau đó  , người anh đã đẩy đứa em gái bất hạnh cùng cháu mình vào vùng kinh tế …
    Và số phận vẫn mãi là số phận .
    Hai năm sau giải phóng , giữa cái đìu hiu rừng rú và lạc loài số kiếp , mười sáu tuổi , cô gái đẹp như hồ ly náo thế chợt mang thai . cô đã thành đàn bà . cô thành đàn bà khi nào và ở đâu chắc gì cô biết ? Người đàn ông nào đi vào đời cô cũng … chắc gì cô đã biết ? Có lẽ chỉ có một người duy nhất biết … Người đó ở đâu giờ này ?
    Cô sinh , lại là con gái . Và đứa con gái ấy chính là em .
    Ba người phụ nữ trong một căn nhà .
    Giọng bà ngoại đều đều :
        _ Tội nghiệp con bé . Nó bỏ học theo bạn bè lên tỉnh kiếm việc làm , nào dè bị lừa đến nỗi có bầu , phải trốn chui trốn lủi hàng xóm .
        _ Bây giờ em ở đâu hở b … á …bà ?
    Bà ngập ngừng :
        _ Nó ở … chờ chút …
    Bà mở cánh cửa tủ nhỏ , lấy ra phong thư của em ‘
        _ Địa chỉ nó đó .
* * *
    Tôi đã tìm em và tôi cần gì danh dự khi lớn lên ở viện mồ côi  cơ chứ ?
    Ngày thành hôn tôi nhờ thủ trưởng đứng chủ hôn . Ông bàng hoàng khi nhận ra em ,và ngã lăn ra bất tỉnh lúc nghe tiếng người đàn bà điên cất tiếng hát một đời người …
  Ông lên cơn cao huyết áp , đột tử … ./.
 
                              Buônma _ 30 / 08 / 1996
Đăng nhập để trả lời
0