📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Văn

HAI GIỌT NƯỚC - Truyện ngụ ngôn

2 trả lời, 2.041 lượt xem — Trang 1 / 1
 
                HAI  GIỌT  NƯỚC
                Truyện ngụ ngôn của : PVK.
                    --------------------
 
                                    Long Lanh và Lung Linh là hai giọt nước đang hòa cùng một dòng sông
chảy ra biển.Khi dòng sông chảy qua một khu 
                              rừng tuyệt đẹp.Những bông hoa muôn màu rực rỡ,những cánh bướm tung tăng bay lượn,
     tiếng chim hót líu lo...khiến dòng nước như muốn
ngừng trôi. Long Lanh thì thầm với  lung linh :
   - Mình nhảy lên bờ chơi đi Lung linh ! Trên
bờ thật tuyệt vời !
Lung Linh lắc đầu :
         - Đừng bạn ơi ! chúng mình là những giọt nước
,chúng mình phải chảy ra biển !
Long Lanh nói :
        - Tại sao cứ phải ra biển ? Mình thích nhảy lên
đây ! Mình thích ngắm hoa,thích nghe chim
                             hót,thích nô đùa với cỏ cây ! Thích cho tất cả biết tớ là ai chứ? không có tớ...vạn  vật đều chết ! Bạn không muốn
thì ở lại !
Vừa dứt lời,Long Lanh lựa theo một con sóng nhỏ
nhảy vọt lên bờ. Lung Linh không kịp ngăn cản.
Nhưng than ôi,Long lanh chưa kịp bám vào những
               ngọn cỏ xanh tươi thì đã tan biến...tan biến như chưa từng có.
Lung Linh đã nhìn thấy hết. Nó khóc !
 
HN/2007
 
 
CÓ CÁI ĐÍCH KHÔNG CẦN ĐI CŨNG TỚI...CẢ ĐỜI CHO ĐỂ NHẬN MỘT CHỮ KHỜ !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-09 09:10:39Ngọc Lý>
.

Vừa dứt lời,Long Lanh lựa theo một con sóng nhỏ
nhảy vọt lên bờ. Lung Linh không kịp ngăn cản.
Nhưng than ôi,Long lanh chưa kịp bám vào những
ngọn cỏ xanh tươi thì đã tan biến...tan biến như chưa từng có.
Lung Linh đã nhìn thấy hết. Nó khóc !

HN/2007


Qua màn nước mắt, Lung Linh nhìn thấy Long Lanh rực rỡ chói lọi như cầu vồng.

Long Lanh đang bay lên.

Ánh sáng chiếu vào từng phân tử nước li ti.

Đỏ xanh vàng lục lam chàm tím.

Long Lanh đang chiếu sáng.

Long Lanh đang sống.

Gió đưa Long Lanh bay lên.

Bay lên, lên, lên, lên mãi.

Khi Lung Linh chùi nước mắt, thì đám mây trắng trên cao đang cười.

Đám mây thủ thỉ: "em đây, bây giờ em nhìn thấy cả trần gian, em cao hơn biển và xa hơn ngàn, long lanh lóng lánh muôn vàn tự do ..."


[:)]


ngọc lý
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hnvatoi

 
                HAI  GIỌT  NƯỚC
                Truyện ngụ ngôn của : PVK.
                    --------------------
 
                                    Long Lanh và Lung Linh là hai giọt nước đang hòa cùng một dòng sông
chảy ra biển.Khi dòng sông chảy qua một khu 
                             rừng tuyệt đẹp.Những bông hoa muôn màu rực rỡ,những cánh bướm tung tăng bay lượn,
    tiếng chim hót líu lo...khiến dòng nước như muốn
ngừng trôi. Long Lanh thì thầm với  lung linh :
  - Mình nhảy lên bờ chơi đi Lung linh ! Trên
bờ thật tuyệt vời !
Lung Linh lắc đầu :
        - Đừng bạn ơi ! chúng mình là những giọt nước
,chúng mình phải chảy ra biển !
Long Lanh nói :
       - Tại sao cứ phải ra biển ? Mình thích nhảy lên
đây ! Mình thích ngắm hoa,thích nghe chim
                            hót,thích nô đùa với cỏ cây ! Thích cho tất cả biết tớ là ai chứ? không có tớ...vạn  vật đều chết ! Bạn không muốn
thì ở lại !
Vừa dứt lời,Long Lanh lựa theo một con sóng nhỏ
nhảy vọt lên bờ. Lung Linh không kịp ngăn cản.
Nhưng than ôi,Long lanh chưa kịp bám vào những
              ngọn cỏ xanh tươi thì đã tan biến...tan biến như chưa từng có.
Lung Linh đã nhìn thấy hết. Nó khóc !
 
HN/2007
 
 

 
Hai giọt nước song sinh không giọt nào tan cả. Nhìn thấy giọt nước trên khóe mắt Lung Linh là biết rất  thế nào rồi.
Truyện ngụ ngôn 2007 dễ chịu quá.

Đăng nhập để trả lời
0