📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

THƠ CỦA MIECZYSŁAW JASTRUN

3 trả lời, 1.219 lượt xem — Trang 1 / 1
Trên một điệu ru

Thằng bé con tôi ngủ
Nó chưa biết là đàng sau nó
Trút xuống tiếng ầm vang của vực thẳm
Những ngày xưa và những ngày sắp đến.

Nó hãy còn như một vỏ sò
Nằm sâu dưới đáy biển,
Còn đỏ hồng và cong
Với đôi tai trong suốt.

Nó hãy còn sống im lặng
Bằng sữa và bằng buổi bình minh
Như người này người nọ nó lắng nghe
Tiếng bước chân, âm thanh lời nói.

Thế rồi một ngày nọ, nó lên đường,
Mà tôi không sao theo được:

Sao? Mọi thứ đều là chia ly
Và mọi thứ ta đều tìm thấy lại.
Mọi thứ.
Mọi thứ, ấy là thời sinh nở
Và thời bay về phía ánh sáng;
Và như thế chuyến đưa thư của gió
Đem đến phấn hoa của cây phỉ.

Thằng bé con tôi ngủ
Cùng ngủ là thành phố Varsovie rộng lớn,
Thế nhưng bước chân đi vẫn tiếp diễn
Những ngày đã qua và những giờ sắp đến.


Đăng nhập để trả lời
0
Chim hót


Chim hót buổi bình minh,
Để lộ một nguồn suối trên trời,
Chim hót buổi bình minh,
Tôi uống cạn suối nguồn-ánh sáng.
Chim hót buổi bình minh,
Tôi nghe cuộc đời mình vang dội,
Chim hót buổi bình minh,
Réo gọi sự ngọt dịu yêu đương.
Chim hót buổi bình minh,
Những hi vọng và những luyến tiếc,
Chim hót buổi bình minh,
Tôi lắng nghe, tôi và không-tôi.
Chim hót buổi bình minh,
Tôi nghe suối nguồn-ánh sáng.
Chim hót buổi bình minh,
Cuộc sống, hi vọng, niềm vui.
Đăng nhập để trả lời
0
Chỉ có thế


Ta đã viết một bức thư – và ta đã xé thư
Không ai đem bàn những nỗi lo lớn trong một bức thư
Ta đã viết một bài thơ – và ta đã xé thơ
Sau ta sẽ có những người nói hay hơn

Không hiểu được ta sẽ ra đi.

Đăng nhập để trả lời
0
Hồi hương


Sau mười hai năm hắn trở lại
bộ điệu còm cõi vụng về
cực kỳ lễ độ
Những gì hắn thì thầm kể lại
là ánh sáng và bóng tối
điều bây giờ chúng ta đã biết
qua sách vở – thế nhưng hôm qua?
Ngồi vào bàn hắn vẫn còn một kiểu nhìn thẳng mặt
không phải là kiểu nhìn riêng bám bắt hắn
ở mỗi chữ nói ra trong hàng mi hoen đỏ
ở đó ẩn giấu
những năm tháng phi nhân
Một kẻ hồi hương từ Vorkuta
tôi vẫn nhìn thấy hắn
Không sinh khí đôi mắt hắn hướng về nơi
tự do ánh sáng không trở lại
Anh dù có nói gì về hắn
đôi môi hé mở hắn vẫn không nói một lời
Tay hắn lên tiếng giữa chiếc bàn cạnh cây sồi
dù những lời hắn nói định rõ một hình dáng
không có chỗ cho người ngoài cuộc
vẫn là một lưới chắn nhà tù
dù hắn có trở về
Tựa như hắn chờ đợi bước vào những đám mây cuốn lốc
thật ra bây giờ không còn nữa.


Đăng nhập để trả lời
0