<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-06 16:46:54Ct.Ly>
Ông lão đánh giày
Phan Quế
Phan Quế
[font="Verdana"][size=2]Lão nhìn tôi. Đôi mắt như tan hết sương khói, ánh lên màu kim loại được mài sáng. Tôi nhìn đôi mắt người đã từng cầm cuốc, cầm súng, cầm chìa khóa giữ kho bây giờ thì cầm giày, quết lên đấy cái màu xi pha trộn, tự tạo, cùng cái miệng ngọt ngào tiếp thị để rồi “có được là bao đâu” như lời lão thường nói.
Đã mang vào thư viện
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..