Khi ta đến
Gương mặt người ánh lên niềm vui khiến ta bàng hoàng
Nét buồn lặng lẽ bỗng đi đâu mất
Ta nhận ra điều ấy thật chậm muộn
Như nhận ra chính mình.
Người đàn bà trong ta từ lâu đã không hỏi mình là ai
Đã bước đi thật vui không bận lòng quanh quẩn
Không còn mơ hồ, không còn tiếc nuối
Những gì chằng phải của mình.
Người đường đột thật thà mệt mỏi
Như nhát dao cứa vào tim ta.
Trên đời này liệu còn ai như thế
Mai sau liệu còn ai như thế.
Đem đến niềm vui một đời đã khó
Giữ được niềm vui một đời ta không làm nổi.
Niềm vui không trong tay ta
Cuộc đời không trong tay ta.
Ta nghe giọng người thật buồn
Nghe bước chân người đi không trở lại.