KHOẢNH KHẮC TRÊN CAO
( Riêng tặng nhà văn Đoàn Thạch Biền )
Buổi sáng, với tay hái đóa mặt trời
khoét tầng sương đặc cõng nắng hong vạt áo em
Trưa, cưỡi lá nương mây
bồng bềnh dạo núi
làm tiên ông thoát tục
rong chơi trên đỉnh Phù Vân...
Chiều, thả mắt đi dạo phố phường
phố ẩn hiện nhấp nhô theo bầu ngực lả
chợt thảng thốt: nụ hôn mềm là lạ...
vành trăng sơn nữ cong cong...
Đêm, trả ưu tư về với thế nhân
phố núi quạnh hiu lời cỏ
cô đơn không khép nổi vòng tay lạnh giá
nâng ly...níu giọt say
trầm khuất
thở dài !
Phan Thành Minh
Thân