📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

NỖI NHỚ NÀO NHƯ NGỌN GIÓ VÂY QUANH--BùiThanhTuấn

1 trả lời, 1.543 lượt xem — Trang 1 / 1




NỖI NHỚ NÀO NHƯ NGỌN GIÓ VÂY QUANH


Mưa sợi nhỏ len qua ngày tháng chín
Ước mơ tan, mùi hương cũ phai rồi
Nơi hẹn cũ chẳng còn ai đứng đợi
Gửi lại người những rung động xa xôi

*** *** ***
Sợ phải tiếc, miệt mài ta đuổi bắt
In bóng mình trên từng lối hoang mang
Nuôi hy vọng, cố tin ngày sẽ đến
Hạnh phúc kia nào phải chốn thiên đàng!

*** *** ***
Những bất trắc, đam mê hay dại dột
Hiểu tận cùng, chỉ một nghĩa giản đơn
Ai gieo hạt trên cánh đồng kỷ niệm
Trái yêu thương sẽ ngọt đến không ngờ!

*** *** ***
Hãy xếp lại hành trang còn bề bộn
U mê xưa - quên nhé, tựa hôm nào
Yêu - có nghĩa, không vay nhưng mắc nợ
Ém bùa nhau...rồi tan tác chiêm bao!

*** *** ***
Nhành lá non trên nhánh sầu tháng chín
Khép yêu đương rơi xuống vực âm thầm
Hoa sẽ nở từ chai sần hốc mắt
Áp mùi hương vào tình đã lặng câm

*** *** ***
Nỗi nhớ nào như ngọn gió vây quanh
Hạnh phúc cũ cuốn theo mùa lá rụng...



Bùi Thanh Tuấn
Đăng nhập để trả lời
0


NẾU ĐỊA ĐÀNG CHẲNG CÓ GÌ ĐỂ NHỚ...





* bắt gặp câu thơ trên tường vôi trắng lóa
" tím một chiều hoang vắng riêng em "
câu thơ lẻ đôi buồn chi đến lạ
dù nắng ngoài kia xanh và gió, rất êm đềm


* bắt gặp ánh mắt từ sâu thẳm cái nhìn
tiếng nổ phát ra trong hoang tàn lồng ngực
ta nhận biết từ lời chào thứ nhất
một bờ cỏ hiền lành khuất phục ngựa bất kham


* bất chợt nguôi ngoai nỗi nhớ điạ đàng
chỉ thấy môi em đỏ hơn quả chín
tiếng cười trong veo đưa ta về kỷ niệm
chiều có tím bao giờ mà hoang vằng hỡi em ?


* ta đã sống những ngày thất lỡ, chênh vênh
kiêu hãnh, đớn hèn, bất cần, yếu đuối
thức dậy một sớm mai thấy mình như hạt bụi
khắc khoải giấc mơ ròng rã nửa đời người


* cảm ơn câu thơ còn đó trên tường vôi
giờ đã hết cô đơn trong căn phòng bé nhỏ
nếu địa đàng chẳng còn gì để nhớ
hạt bụi rớt xuống đời, xin lẫn vào nhau...











Bùi Thanh Tuấn
Đăng nhập để trả lời
0