📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Trang Thơ Trần Quốc Bảo

182 trả lời, 24.510 lượt xem — Trang 7 / 7
Sợ
-Trần Quốc Bảo-

Vuốt lấy cái bình tĩnh
Cho anh phút bình tâm
Tơ lòng thôi rối rắm
Đừng sợ hãi xa xăm

Sợ những đêm trăng rằm
Em thì thầm vớ vẩn
Tính sổ những nợ nần
Số lần thương và giận

Anh sợ mình hối hận
Tim đầy ắp hoài nghi
Sợ tiếng yêu chi li
Tình ta sẽ đựơc gì?

Em vô tâm là thế
Anh lo sợ đâu đâu
Sợ một đêm mưa sầu
Mình chia tay vĩnh viễn

Sợ mùa xuân đưa tiển
Bản tình khúc lứa đôi
Anh sợ bão ngoài trời
Sóng trong lòng lại nổi

7-1-2006

Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
[:@]  mưa rơi ướt cánh hoa đào
mưa bay lất phất lệ trào bây nhiêu[:-]
       
 
               đã là gái thì phải hiên ngang ngạo mạng
                     sống o đời  phải ngưỡng mặt kêu sa
               đã là hoa thì phải là đóa hoa đẹp
               đã là người thì phải ngưỡng cao đầu
Đăng nhập để trả lời
0
Một cuộc ngã giá
Trần Quốc Bảo

Em tuyên bố với tất cả đàn ông
Mười tám tuổi em cho quyền ngã giá
Sắc đẹp,
tình yêu,
cả thể xác đồng trinh
Ai ngã cao sẽ là người sở hữu
Lắm kẻ ngốc nghếch, si tình và khờ khạo

Họ đứng dưới cửa sổ
và họ cười man trá
Tin tưởng rằng: Nàng sẽ là của Ta!

Nàng đứng trên cửa sổ nhìn ra
Bọn đàn ông mê mẩn
Bọn đàn ông đắm đuối
Bông hồng trên tay họ nhờ nói hộ tình yêu

Tôi cũng đến
nàng thảng thốt vội kêu:
"Một kẻ nghèo"

Lũ đàn ông vỗ tay
Loạt giọng cười giễu cợt
Tôi tủi phận quay đi
bản năng thật hời hợt
Sơ ý làm rơi cả trái tim

Có một khoảng thời gian lặng im
Cuộc ngã giá hồ như bị quên lãng
Nàng chạy xuống từ bậc thang mê sảng
Sự tầm thường chợt hoá thanh cao
Nàng vội nhặt quả tim
nâng niu và tuyên bố
"Ai là chủ trái tim này
thì sở hữu tình yêu"

Tôi ngỡ ngàng
Bọn đàn ông thất vọng
Chỉ mình em, em hiểu
Sự thuỷ chung là vô giá trên đời.

20/8/2004



Không đề
Trần Quốc Bảo

Đã nhủ lòng rồi chẳng "yêu" đâu
Thì chân đâu dẫm phải "nỗi sầu"
Tay không chạm được miền "thương nhớ"
Thì tim đâu nặng chữ "luyến lưu"

8/2004
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»