
Trăng lắng sâu vào đêm đợi chờ.
Đêm thế gian quạnh cô mịt mờ.
Như ném ai vào cõi bơ vơ.
Nhưng vẫn chưa tìm thấy người mơ.
Ta đi ngắm trông em, trong bóng đêm dài than.
Ngàn tơ vàng chìm lắng, mơ dáng ai về trong ánh trăng thề.
Như gió đi tìm hướng, như chim nhớ nguồn khát khao tình thương.
Ta níu xin thời gian, đừng cho phai úa kiếp duyên tình man mác.
Ta thiếp đi vì đêm tàn rồi.
Bên khúc sông lạnh riêng mình ngồi.
Ôm cánh hoa đọng ngát hương môi.
Xa vắng cho lòng nhớ xa xôi.

